Hoa anh đào nở giữa lòng Việt Nam
Đầu tháng ba, trời Hà Nội se lạnh.
Gió xuân lùa qua công viên Hòa Bình, lay nhẹ những cành anh đào mới trồng.
Nam và Kitaro ngồi trên ghế đá, trước mặt là hai ly cà phê còn bốc khói.
Nam nghiêng người, hạ giọng:
– Kitaro này… ông có biết mấy cây hoa anh đào kia là “hàng xách tay chính hãng” từ Nhật về không?
Kitaro bật cười:
– Tôi tưởng là… đào Nhật Tân gắn mác Nhật.
Nhưng mà… thật hả? Nam không đùa chứ?
Nam trầm ngâm:
– Thật 100%.
Năm ngoái, Hội hữu nghị Nhật – Việt vùng Chukyo tặng Hà Nội 110 cây.
Nghe đâu còn cử cả kỹ sư Nhật sang tận nơi để hướng dẫn… trồng đúng chuẩn “đất mẹ”.
Kitaro gật gù:
– À… tôi nhớ rồi.
Cái lễ trồng cây năm ngoái, có cả đại diện Đại sứ quán Nhật nữa.
Tôi đọc được tin đó trên Vietjo.
Nam tiếp lời:
– Không chỉ Hà Nội đâu nha.
Ở Tây Ninh, Nhật cũng tặng 200 cây, trồng trên núi Bà Đen – khu cao nhất Nam Bộ.
Hoa anh đào vốn xứ lạnh, nhưng chỉ cần địa hình cao, khí hậu mát là sống tốt.
Kitaro chống cằm:
– Vậy là giờ, từ Bắc vô Nam, Hà Nội, Huế, Đà Nẵng tới Tây Ninh… đâu đâu cũng có sakura.
Mỗi mùa xuân, hoa nở, người Việt sẽ nhớ đến Nhật.
Nam mỉm cười:
– Tết Nguyên đán mà rơi vào tháng hai, thời tiết thuận, sakura sẽ nở cùng lúc với đào Việt.
Vậy là Tết mình có đủ hai sắc hồng – quá xịn.
Kitaro đưa mắt nhìn hàng cây:
– Biết đâu một ngày, người Việt sẽ rủ nhau đi “ngắm hoa anh đào Hà Nội” như người Nhật đi hanami (ngắm hoa) ở Kyoto.
Nam gật đầu:
– Và biết đâu khi ấy, con cháu mình sẽ nghĩ hoa anh đào vốn sinh ra ở đây, chứ chẳng nhớ rằng nó từng là món quà từ một đất nước xa xôi.
Ngoài kia, gió xuân vẫn thì thầm qua từng tán lá.
Có những món quà, thời gian sẽ khiến người ta quên mất nó từ đâu tới…
bởi nó đã kịp trở thành một phần của quê hương.
ベトナムのど真ん中に咲く桜
3月の初め、ハノイはまだ少し肌寒い。
春の風が平和公園の若い桜の枝をそっと揺らしていた。
Nam と Kitaro はベンチに座り、 湯気の立つコーヒーを手にしていた。
Nam が身を寄せて言った。
「Kitaro、この桜、実は日本からの“直輸入”なんだぜ」
Kitaro が吹き出した。
「え、桃じゃなくて? ラベルだけ日本っぽくしたやつじゃないの?
本当に?」
Nam は頷く。
「本当さ。去年、中京の日越友好協会がハノイに110本寄贈したんだ。
しかも日本から技師が来て、“本場仕込み”の植え方を教えたらしい」
Kitaro が思い出したように言う。
「ああ、あの植樹式ね。日本大使館の人も来てたやつ。
ネットでニュース見たよ」
Nam は続けた。
「ハノイだけじゃない。ティニンにも200本寄贈されて、
南部で一番高いバーデン山に植えられたんだ。
桜は寒い所が好きだけど、標高が高くて涼しければちゃんと育つ」
Kitaro が空を見上げる。
「じゃあ今は、ハノイ、フエ、ダナン、ティニン…
どこでも桜が見られるってわけだ。
春になれば、ベトナムの人は日本を思い出すんだな」
Nam が笑う。
「旧正月が2月にあって天気が良ければ、
ベトナムの桃と日本の桜が同時に咲くんだ。
すごい光景だろ?」
Kitaro は並ぶ木々を眺めた。
「いつか、ベトナムの人が ‘ハノイの花見’ に行く日が来るかもな。
まるで日本人が京都の花見に行くみたいに」
Nam が言った。
「そうなったら、きっとみんな桜がここで生まれたと思うだろうな。
本当は遠い国から来た贈り物なのに」
春風は枝を揺らし続けていた。
長くそこにあるものは、やがて “どこから来たか” を忘れさせる。
故郷の一部になったものは、もう帰る場所なんていらないのかもしれない。
Cherry blossoms blooming in the heart of Vietnam
Early March.
Hanoi was still cool, the kind of cool that carries a faint trace of winter.
In Hoa Binh Park, a soft spring wind moved through the young cherry trees.
Nam and Kitaro sat on a bench, hands wrapped around cups of coffee still steaming.
“See those trees?” Nam leaned in.
“They’re the real thing—brought straight from Japan.”
Kitaro laughed.
“I thought they were just local peaches with fancy labels. You’re serious?”
“Dead serious,” Nam said.
“Last year, the Japan–Vietnam Friendship Association from Chukyo gave Hanoi 110 trees.
They even sent over Japanese engineers to teach how to plant them the way it’s done back home.”
Kitaro nodded slowly.
“Right… I remember reading about that. The planting ceremony.
The Japanese embassy people were there.”
“Not just Hanoi,” Nam went on.
“They sent 200 more to Tay Ninh, planted high up on Ba Den Mountain—the tallest peak in the south.
Cherry blossoms like the cold, but give them altitude and cool air, and they’ll bloom just fine.”
“So now,” Kitaro said, looking toward the rows of trees,
“from Hanoi to Hue, Da Nang to Tay Ninh…
you can see sakura anywhere.
Every spring, they’ll remind people of Japan.”
“If Lunar New Year falls in February,” Nam smiled,
“and the weather’s right, sakura might bloom alongside Vietnam’s peach blossoms.
Two shades of pink for the same New Year.”
Kitaro’s eyes followed the branches.
“Maybe one day, people here will take trips to see ‘Hanoi cherry blossoms,’
just like Japanese go to Kyoto for hanami.”
“And maybe then,” Nam said,
“our grandchildren will think sakura have always been from here,
never knowing they were a gift from far away.”
The spring wind moved on, gentle and unhurried.
Some gifts stay long enough for their origin to be forgotten—
because they’ve already become part of home.

コメントを残す
コメントを投稿するにはログインしてください。