Loại sách
Để mua sách chính hãng quý khách vui lòng đặt hàng trên đường dẫn chúng tôi cung cấp
Bill Perkins: Kiến trúc sư tối ưu hóa năng lượng sống
Bill Perkins không chỉ là một trong những nhà quản lý quỹ đầu cơ (hedge fund) hàng đầu nước Mỹ, mà còn là một chuyên gia bậc thầy trong lĩnh vực năng lượng. Tuy nhiên, tài năng thực sự của ông không nằm ở việc “nhân bản những con số”, mà ở khả năng tư duy: Làm sao để chuyển hóa những con số đó thành hạnh phúc cuộc đời một cách tối ưu nhất. Tốt nghiệp ngành kỹ thuật điện, Perkins nhìn nhận cuộc đời như một “hệ thống năng lượng” khép kín. Thời gian là hữu hạn, sức khỏe và lòng nhiệt huyết cũng sẽ suy giảm theo quy luật vật lý. Vì thế, việc chỉ mải mê tích trữ tiền bạc mà quên mất việc tiêu dùng chúng đúng thời điểm chính là một “lỗi hệ thống” nghiêm trọng. Lối tư duy của ông sắc lạnh như một nhà toán học, nhưng ẩn chứa bên dưới là một tình yêu sâu sắc dành cho con người: “Hãy sống sao cho đến giọt cuối cùng của sự tồn tại cũng phải được nếm trải trọn vẹn”.
Chiến lược đầu tư để không còn gì nuối tiếc
Bản kế hoạch để cuộc đời không là một khoảng trống
Cuộc đời rốt cuộc là gì? Tiền bạc rốt cuộc để làm gì? Trong vòng xoáy hối hả của cơm áo gạo tiền, chúng ta thường rơi vào trạng thái “tự động hóa”: thức dậy, làm việc, tích lũy, và cảm thấy an tâm khi con số trong tài khoản tăng lên. Ta dần quen với việc cắt xén “thời gian sống” của mình để đổi lấy những con số, mà quên mất rằng những con số ấy chỉ có giá trị khi nó được chuyển hóa thành trải nghiệm sống.
Bill Perkins, trong cuốn sách Die with Zero, đã ném một gáo nước lạnh vào sự mơ hồ đó. Tựa đề “Ra đi với đôi bàn tay trắng” nghe có vẻ giống như một lời khuyên hoang phí, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Đây là một chiến lược sống nghiêm túc, một lời mời gọi bạn hãy dùng trí tuệ của mình để sử dụng toàn bộ tài nguyên cuộc đời – bao gồm tiền bạc, thời gian và sức khỏe – sao cho hiệu quả nhất, để đến ngày cuối cùng, không còn giọt tinh túy nào của sự sống bị bỏ phí.
“Cái chết đánh thức mọi người, và nó càng đến gần, ta càng tỉnh táo và nhận thức rõ hơn. Khi cái kết cận kề, ta chợt bắt đầu nghĩ: Mình đang làm cái quái gì thế này? Tại sao mình lại chờ đợi lâu đến thế?”
Chúng ta thường sống như thể mình bất tử, đặc biệt là khi còn trẻ. “Để dành tiền rồi sau này đi du lịch”, “Đợi đến khi nghỉ hưu rồi hãy sống cho mình”. Ta tự huyễn hoặc mình bằng những lời hứa đó để chịu đựng những công việc mình không hề yêu thích.
Nhưng thực tế lại vô cùng nghiệt ngã. Thời gian không chờ đợi ai, và quan trọng hơn, “khả năng tận hưởng trải nghiệm” của con người sẽ suy giảm dần theo tuổi tác. Một tấm vé du lịch vòng quanh thế giới ở tuổi 80 không bao giờ mang lại cảm giác phấn khích và sức sống như khi bạn cầm nó ở tuổi 20. Khi cái chết gõ cửa, mọi người thường thốt lên trong nuối tiếc: “Tại sao tôi không hành động sớm hơn?”.
Cuốn sách nhắc nhở ta rằng: Cái chết không nên bị xua đuổi ra khỏi tâm trí, mà nên được mời ngồi cạnh như một người cố vấn. Khi ý thức được “thời hạn cuối cùng”, thứ tự ưu tiên của ta sẽ thay đổi hoàn toàn. Những gì chỉ có thể làm ngay lúc này bỗng trở nên vô giá. Và khi đó, bạn mới thực sự bừng tỉnh để bắt đầu sống một cuộc đời thực sự.
“Bạn nghỉ hưu dựa trên những ký ức của chính mình.”
Nhiều người miệt mài tích cóp để “an lòng” lúc về già. Tất nhiên, tiền bạc để duy trì cuộc sống là cần thiết. Nhưng Perkins chỉ ra một sự thật trần trụi: Con số trong ngân hàng không thể sưởi ấm trái tim bạn trong những đêm dài cô đơn.
Thứ thực sự nuôi dưỡng tuổi già, thứ đem lại sự viên mãn trong tâm hồn là “ký ức”. Đó là ký ức về một buổi hoàng hôn khiến trái tim run rẩy, về bữa cơm đầm ấm bên những người thân yêu, hay về khoảnh khắc bạn dũng cảm vượt qua nỗi sợ để thực hiện một điều gì đó điên rồ. Ký ức không phải là thứ tiêu dùng một lần rồi mất đi. Nó giống như một loại lãi suất đặc biệt, cứ mỗi lần bạn nhớ lại, nó lại trả cho bạn một khoản “cổ tức hạnh phúc”.
Nhưng chúng ta thường tự tay từ chối những khoản cổ tức đó. Ta lấy cớ “bận kiếm tiền cho tương lai” để bỏ lỡ một chuyến đi cùng con cái, để rồi khi ngoảnh lại, con đã lớn, cha mẹ đã già, và album ký ức của chúng ta chỉ là những trang giấy trắng tinh. Đó là một mất mát khủng khiếp, hơn cả việc mất tiền. Tiền chỉ là công cụ, nếu không đổi nó thành ký ức, đời ta chỉ còn là một khoảng trống vô nghĩa.
“Bằng cách đặt mục tiêu chết với con số 0, bạn sẽ mãi mãi thay đổi sự tập trung tự động của mình từ việc kiếm tiền, tiết kiệm và tối đa hóa tài sản sang việc sống một cuộc đời tốt nhất có thể.”
“Ra đi với đôi bàn tay trắng” chính là biểu hiện cao nhất của sự tôn trọng dành cho cuộc đời chính mình. Con số 0 ở đây không phải là sự nghèo túng, mà là sự trọn vẹn.
Chúng ta thường ám ảnh với việc gia tăng tài sản. Tuy nhiên, nếu khi chết đi mà bạn vẫn để lại một khoản tiền lớn, điều đó đồng nghĩa với việc bạn đã lãng phí hàng năm, thậm chí hàng chục năm “thời gian sống” của mình để làm việc không vì mục đích gì cả. Nếu bạn chết và để lại 1 tỷ đồng, thì quãng thời gian bạn đã bỏ ra để kiếm 1 tỷ đồng đó coi như “biến mất” khỏi cuộc đời bạn, vì nó chưa bao giờ được tiêu dùng cho sự sống của chính bạn.
Về vấn đề thừa kế, chúng ta cũng cần tư duy lại. Thời điểm con cái cần tiền nhất không phải là lúc cha mẹ qua đời (khi đó con cái thường cũng đã già), mà là lúc chúng đang bắt đầu xây dựng sự nghiệp và gia đình riêng. Hãy trao đi khi con cái cần nhất và khi bạn còn đủ sức để mỉm cười chứng kiến thành quả của sự trao đi đó. Di sản thực sự bạn để lại cho đời không phải là số dư tài khoản, mà là những giá trị sống và những ký ức chung mà bạn đã cùng họ tạo dựng.
Cuộc đời không phải là một cuốn sổ kế toán để ta khoe khoang số dư vào ngày cuối cùng. Câu hỏi cuối cùng không phải là “Bạn đã để lại bao nhiêu?”, mà là “Bạn đã sống hết mình đến mức nào?”. Khi hướng tới con số 0, ta thoát khỏi chế độ “lái tự động” của việc tích trữ để thực sự cầm lái con tàu cuộc đời mình hướng tới những bến bờ trải nghiệm.
Triết lý của Bill Perkins có vẻ cực đoan, nhưng nó lại là tiếng nói chân thực nhất về bản chất của sự sống. Tiền bạc cần để nuôi dưỡng sự sống, nhưng hy sinh sự sống chỉ để kiếm tiền là một sự nhầm lẫn tai hại. Điều quan trọng nhất là biết cách đổi tiền lấy những “thời gian sống chất lượng” để tô điểm cho bức tranh cuộc đời mình bằng những gam màu rực rỡ nhất.
Hãy bắt đầu hành động ngay hôm nay:
Cái chết không phải là dấu chấm hết đơn thuần. Nó là người thầy nghiêm khắc và bao dung nhất, dạy ta cách để không lãng phí cuộc đời. Ra đi với đôi bàn tay trắng không phải là hoang phí, mà là cách sống của một người đã cháy hết mình cho đến phút cuối cùng.
人生を最適化するエネルギーの設計士
ビル・パーキンスは、全米でも屈指のヘッジファンド・マネージャーであり、同時にエネルギー分野の熟練した投資家でもあります。しかし、彼の真の才能は「数字を増やすこと」ではなく、「数字をいかに人生の喜びに変換するか」という最適化の視点にあります。 かつてアイオワ大学で電気工学を学んだ彼は、人生を一つの「エネルギー・システム」として捉えます。時間は有限であり、健康(活力)もまた減衰していく。その中で、ただ闇雲にお金を貯め続けることは、システム設計上の致命的なエラーであると彼は断言します。彼の論理は冷徹なほどに数学的でありながら、その根底には「一度きりの人生を、最後の一滴まで味わい尽くせ」という、人間への深い慈愛が流れています。
後悔をゼロにするための戦略的投資
人生の帳簿をゼロで閉じるための指針
人生とは何か。お金とは、一体何のために存在しているのか。 私たちは、現代社会という巨大な歯車の中で、この根源的な問いを忘れがちです。朝早くから夜遅くまで働き、口座の数字が増えていくことに安堵し、気がつけば自分の「命の時間」を切り売りすることに慣れきってしまっています。
ビル・パーキンスの著書『Die with Zero』は、そんな私たちの横面を張り倒すかのような衝撃を与えます。「ゼロで死ね」というタイトルは、一見すると無責任な放蕩のすすめのように聞こえるかもしれません。しかし、その真意は全く逆です。これは、「人生という限られた資源を、一滴も残さず価値ある経験に変換し尽くせ」という、極めて戦略的で真摯な生の指針なのです。
“Death wakes people up, and the closer it gets, the more awake and aware we become. When the end is near, we suddenly start thinking, What the hell am I doing? Why did I wait this long?”
私たちは、自分が永遠に生きるかのような錯覚の中で生きています。若い頃は特にそうです。「いつかお金が貯まったら世界一周をしよう」「定年退職したら、のんびり趣味に没頭しよう」。そう自分に言い聞かせながら、目の前のやりたくない仕事に耐え続けます。
しかし、現実は冷酷です。時間は無限ではなく、私たちの「体験を受け取る能力」もまた、加齢とともに確実に衰えていきます。80歳になってから世界一周のチケットを手に入れても、20歳のときのような好奇心と体力で、異国の路地裏を駆け抜けることはできません。 死が近づいたとき、人々は判で押したようにこう言います。「なぜ、あんなに待ってしまったのか」と。
本書は、死を遠ざけるのではなく、あえて隣に座らせることを提案します。死という「締め切り」を意識した瞬間、人生の優先順位は劇的に変わります。今、この瞬間にしかできないこと。その価値を理解したとき、私たちはようやく、眠りから覚めたように「本当の生」を歩み始めることができるのです。
“You retire on your memories.”
多くの人が「老後の備え」として、預金残高を増やすことに躍起になります。もちろん、生活のための資金は必要です。しかし、パーキンスは喝破します。「口座の数字は、孤独な夜の心を温めてはくれない」と。
晩年の人生を真に豊かにするのは、かつて自分が生きた証としての「記憶」です。 若い頃に見た、心が震えるような絶景。大切な人と囲んだ、何気ないけれど温かい食卓。失敗を恐れずに挑戦したあの日の高鳴る鼓動。それらの記憶は、一度きりの消費で終わるものではありません。後の人生において、何度も何度も思い返され、そのたびにあなたを笑顔にし、勇気づけてくれます。これが「記憶の配当」です。
しかし、私たちはしばしば、この配当を自ら放棄してしまいます。「子どもの教育費のために」と家族旅行をキャンセルし、休日出勤を選び、気づけば子どもは成人し、共に過ごした記憶のアルバムは空白のまま。それは、お金を失うよりもはるかに深刻な「人生の損失」です。お金は単なる道具にすぎません。使われなければ、それはただの紙切れであり、電子信号です。お金を「記憶」という不変の価値に変換しなければ、人生という旅路は空虚なまま幕を閉じることになります。
“By aiming to die with zero, you will forever change your autopilot focus from earning and saving and maximizing your wealth to living the best life you possibly can.”
「ゼロで死ぬ」ということは、自らの人生に対する最高の敬意の表明です。 ここでいうゼロとは、物理的な一文無しを指すのではなく、「自分の可能性を使い切った」という満足感を指します。
私たちは往々にして、資産を最大化することに執着します。しかし、死ぬときに多額の資産を残しているということは、その資産を築くために費やした「数年間、あるいは数十年間の命の時間」をドブに捨てたのと同じことなのです。もしあなたが3000万円を残して死ぬなら、その3000万円分を稼ぐために働いた時間は、あなたの人生において「存在しなかった」も同然なのです。
遺産についても、再考が必要です。子どもが親の遺産を最も必要とするのは、親が死ぬ時(多くの場合、子ども自身も高齢になっている時)ではありません。彼らが自分の道を切り開き、新たな家族を作る若い時こそ、その資金は最大の価値を持ちます。 子どもに遺すべきは、お金そのものではなく、そのお金を使って親子で共に作った「記憶」であり、彼らが自立するために必要な「今」の支援なのです。
人生は、利益を追求する帳簿ではありません。最後に問われるのは「どれだけ貯めたか」ではなく、「どれだけ魂を燃やしたか」です。ゼロを目指す過程で、私たちは「稼ぐ・貯める」という自動操縦のモードから抜け出し、「いかに良く生きるか」という主体的な航海へと舵を切ることができるのです。
『Die with Zero』が提示する価値観は、一見すると過激ですが、これほどまでに生命の本質を突いた哲学はありません。 お金は命を支えるために必要です。しかし、お金を稼ぐために命を犠牲にするのは、完全な本末転倒です。重要なのは、お金をいかに「質の高い経験」と交換し、自分の人生という物語を豊かな色彩で彩るか。その一点に尽きます。
さあ、本を閉じ、動き出しましょう。
死は終わりではありません。それは私たちが「どう生きるべきか」を教えてくれる、最も厳格で慈愛に満ちた教師です。 ゼロで死ぬこと。それは、人生を完全燃焼させた人間だけに許される、最高のフィナーレなのです。