本の種類
Để mua sách chính hãng quý khách vui lòng đặt hàng trên đường dẫn chúng tôi cung cấp
Nakano Yusaku không phải là mẫu doanh nhân chỉ biết đến những con số khô khan. Ông là hiện thân của tinh thần chiến binh trong thế giới kinh doanh hiện đại. Khởi đầu từ những vị trí thấp nhất, Nakano đã vươn lên bằng một triết lý cực đoan nhưng chân xác: Sự sống chỉ tồn tại trong sự vận động.
Với ông, thành công không phải là đích đến để nghỉ ngơi, mà là một sân chơi để thử thách giới hạn của bản thân. Cuốn sách của ông không dành cho những người tìm kiếm sự an ủi; nó dành cho những ai dám nhìn thẳng vào sự thật rằng: Nếu hôm nay bạn không tiến lên, bạn đã bắt đầu lùi lại phía sau. Nakano viết bằng máu và lửa, bằng chính những trải nghiệm của một người đã từ chối sự bình ổn để chọn lấy sự vĩ đại.
Những cột mốc của sự tỉnh thức
Có bao giờ bạn đứng giữa dòng người hối hả trên phố, rồi bất chợt một cảm giác trống rỗng ập đến như cơn mưa rào mùa hạ? Bạn nhìn những gương mặt lướt qua: họ có công việc, có gia đình, có những ngày nghỉ cuối tuần được sắp đặt sẵn. Mọi thứ trông thật bình yên, thật “ổn”. Nhưng sâu thẳm trong sự bình ổn ấy, có một thứ gì đó đang chết dần.
Đó là nỗi đau của sự dừng lại. Khi một người không còn khao khát vươn tới những đỉnh cao mới, họ bắt đầu rơi vào một trạng thái mà tôi gọi là “sự tồn tại của những thây ma – zoombie”. Cuốn sách của một người dẫn đầu mang trong mình ngọn lửa rực cháy không chỉ nói về kinh doanh hay những con số tăng trưởng vô hồn. Nó là lời đánh thức cho những tâm hồn đang ngủ quên trong vùng an toàn, nhắc nhở chúng ta rằng: Trong vũ trụ này, thứ gì không sinh trưởng, thứ đó đang bắt đầu tàn lụi.
Người đời thường nói về hai cột mốc của sự ra đi: một là khi trái tim ngừng đập, hai là khi tên tuổi bị lãng quên trong tâm trí người ở lại. Nhưng dưới lăng kính của sự chiêm nghiệm sâu sắc, tôi tin rằng còn có một “cái chết thứ ba” – âm thầm nhưng tàn khốc hơn nhiều. Đó là giây phút một người đón nhận cái đủ một cách thụ động: “Thế này là đủ rồi”.
Hãy nhìn vào một mầm cây nhỏ bé. Bản năng nguyên thủy nhất của nó là xuyên qua lớp đất đá khô cằn để tìm lấy ánh mặt trời. Nó không bao giờ hỏi “Bao nhiêu là đủ?”. Con người cũng vậy, chúng ta sinh ra với một nguồn năng lượng vươn lên mãnh liệt. Nhưng trớ trêu thay, khi trưởng thành, nhiều người lại tự tay dựng lên một bức tường mang tên “giới hạn”.
Khi một kỹ sư ngừng tìm tòi công nghệ mới, khi một bác sĩ không còn trăn trở trước những ca bệnh lạ, hay khi một người lao động chỉ mong cho hết giờ để về nhà – đó là lúc họ bắt đầu “chết”. Tâm hồn lúc ấy giống như một mặt hồ lặng tờ, không có dòng chảy ra vào, lâu dần sẽ hóa thành vũng nước đục của một chiếc ao tù. Tôi gọi sự tồn tại này là những thây ma sống. Những “thây ma” này vẫn đi lại, vẫn ăn uống, nhưng ánh sáng trong đôi mắt họ đã tắt lịm. Họ không còn khả năng cảm nhận niềm vui của sự chinh phục, và đáng buồn thay, họ thường quay sang công kích, kéo những người đang nỗ lực đi xuống cùng mình. Sự tăng trưởng để vươn lên không phải là một lựa chọn của lòng tham, nó là điều kiện tiên quyết để giữ cho hơi thở của tâm hồn còn ấm nóng.
Chúng ta thường nghe những lời than vãn về sự thiếu hụt thời gian. “Tôi quá bận để quan tâm đến gia đình”, “Tôi không có đủ thời gian cho con cái”. Nhưng hãy để tôi chia sẻ với bạn một sự thật khác: Vũ trụ không đo lường tình yêu bằng kim đồng hồ, mà đo bằng sự tập trung tuyệt đối của tâm hồn.
Hãy hình dung về một tia laser. Nó không cần độ rộng của một bóng đèn sợi đốt, nhưng nó có thể xuyên thủng kim cương nhờ vào sự hội tụ cực hạn. Trong các mối quan hệ cũng vậy. Một người cha có thể ở cạnh con cả ngày nhưng tâm trí lại trôi dạt về những bản báo cáo hay những trận cãi vã trên mạng xã hội – đó là sự hiện diện hời hợt.
Ngược lại, một người chồng người cha bận rộn có thể chỉ có mười lăm phút ngắn ngủi giữa những chuyến bay để gọi điện về nhà, nhưng trong mười lăm phút đó, anh ta dành trọn vẹn 100% tâm trí để lắng nghe hơi thở, tiếng cười và cả những nỗi buồn nhỏ bé của người thân. Trong những cuộc điện thoại, có lúc anh ta nhắm nghiền mắt lại, chỉ để lắng nghe cho trọn vẹn, 15 phút ấy có giá trị tuyệt vời hơn nhiều đối với cả hai bên.
Sự “cân bằng” mà thế gian vẫn ca tụng thực chất là một ảo ảnh. Đừng cố chia đều quỹ thời gian của mình như chia một chiếc bánh nhỏ, vì cuối cùng ai cũng chỉ nhận được những mẩu vụn hời hợt. Thay vào đó, hãy sống như một dòng thác đổ. Khi làm việc, hãy để sự nhiệt huyết đốt cháy mọi rào cản. Khi trở về nhà, hãy để sự dịu dàng và tập trung chiếm trọn không gian. Mười lăm phút của sự hiện diện thuần khiết có sức mạnh hàn gắn và nuôi dưỡng gấp vạn lần những giờ phút bên nhau trong sự vô hồn. Đó là cách ta trân trọng sự sống trong từng nhịp đập của hiện tại.
Có người hỏi tôi: “Tại sao phải mệt mài vươn lên khi cơm áo gạo tiền đã đủ?”. Câu trả lời không nằm ở sự thỏa mãn của cá nhân tôi, mà nằm ở khả năng chở che cho những người cần tới tôi.
Hãy nghĩ về hình ảnh một cây cổ thụ giữa thảo nguyên. Tại sao nó phải nỗ lực cắm rễ thật sâu và vươn cành thật rộng? Không phải để khoe khoang sự to lớn, mà để khi cơn nắng quái ập đến hay trận bão cuồng phong tràn qua, nó có đủ sức mạnh để làm nơi trú ngụ cho chim chóc và những loài hoa cỏ nhỏ bé dưới chân. Sự trưởng thành của bạn chính là bóng mát của họ.
Nếu bạn yếu đuối, bạn lấy gì để bảo vệ những điều mình yêu thương? Nếu bạn không có tầm ảnh hưởng, lời nói của bạn lấy gì để ngăn chặn một sự bất công? Khi bạn vươn lên và đạt được những thành tựu nhất định, đó không chỉ là sự thành đạt cá nhân. Đó là việc tích lũy “quyền năng” để thực hiện những nghĩa cử cao đẹp. Đó có thể là việc dùng tài chính để giúp đỡ một ngôi làng nghèo, hay dùng tiếng nói của mình để bảo vệ một giá trị đạo đức đang bị lung lay.
Càng leo cao, tầm mắt bạn càng rộng, và đôi tay bạn cũng sẽ dài hơn để chạm tới những nỗi đau đang cần được xoa dịu. Trưởng thành, vì vậy, là một trách nhiệm thiêng liêng. Chúng ta không lớn lên để ngồi trên ngai vàng của sự kiêu hãnh, chúng ta lớn lên để trở thành những chiến binh bảo hộ cho cuộc sống này. Đây chính là điều cốt lõi mà khi cá nhân tôi muốn theo đuổi sự phát triển.
Cuộc đời không phải là một cuộc dạo chơi thong dong trên đồng cỏ phẳng lặng, mà là một cuộc hành trình vượt qua những dãy núi trùng điệp. Chỉ khi bạn còn cảm thấy đôi chân mình mỏi mệt vì leo dốc, khi đó bạn mới chắc chắn rằng mình đang hướng về phía đỉnh cao. Đừng để sự an nhàn của ngày hôm nay trở thành nấm mồ chôn vùi thiên tài bên trong bạn.
Để ngọn lửa ấy không bao giờ tắt, tôi dành cho bạn ba lời khuyên nhỏ bé, thứ đã giúp tôi ý thức rằng mình cũng giống như những đóa hoa hướng dương, luôn tiến về phía trước luôn hướng về ánh sáng mặt trời:
“Sáng sớm hôm nay là một món quà, nhưng tối nay bạn có còn là người của sáng sớm nay không?” Đừng bao giờ để câu trả lời là “có”. Hãy luôn là một phiên bản rực rỡ hơn, sâu sắc hơn và mạnh mẽ hơn. Bởi vì ngoài tăng trưởng ra, tất cả đều là cái chết.
停滞の時代に火を灯す人 ― 中野優作
中野優作は、数字だけを追いかける典型的な経営者ではない。
彼は、現代のビジネス世界における「戦士の精神」そのものだ。
最も低い場所からキャリアを始め、彼はひとつの過激でありながら本質的な哲学を武器に、上へと這い上がってきた。
―― 生命とは、動きの中にしか存在しない。
彼にとって成功とは、腰を下ろして休むための終着点ではない。
それは、自分自身の限界を試し続けるための舞台にすぎない。
この本は、慰めを求める人のために書かれたものではない。
今日、一歩も前に進まなければ、すでに後退が始まっている――
その現実を直視できる人のための一冊だ。
中野の言葉は、血と炎で書かれている。
安定を拒み、平穏よりも「大きさ」を選び続けてきた、
ひとりの人間の実体験そのものなのだ。
目覚めのための三つの標識
忙しなく行き交う人々の中に立ち、
ふと、夏の夕立のような空虚さに襲われたことはないだろうか。
仕事があり、家庭があり、予定された週末がある。
すべてが整っていて、「問題なさそう」に見える。
だが、その安定の奥で、何かが静かに死につつある。
それは「止まることの痛み」だ。
新しい頂きを目指さなくなったとき、人は私が呼ぶところの
“生けるゾンビ” の状態に入り始める。
燃え続ける炎を持つリーダーの書は、
経営や成長率の話だけをしているのではない。
それは、安全地帯で眠り込んだ魂への警鐘だ。
この宇宙では、成長しないものは、すでに朽ち始めている。
人は二つの死を語る。
心臓が止まるとき、そして名前が忘れられるとき。
だが、私はもう一つの死があると信じている。
それは、静かで、しかし最も残酷な死だ。
――「これで十分だ」と、受け入れてしまった瞬間。
芽は「どこまで伸びればいいのか」などと問わない。
光を求め、ただ土を突き破る。
人もまた、本来は強烈な上昇エネルギーを持って生まれてくる。
だが成長するにつれ、多くの人が
「限界」という名の壁を自ら築いてしまう。
技術者が新しい技術を探さなくなったとき。
医師が未知の症例に心を動かさなくなったとき。
労働者が、ただ定時を待つだけになったとき。
その瞬間から、人は死に始める。
魂は流れを失った湖のようになり、
やがて澱んだ沼へと変わる。
彼らは歩き、食べ、生きているように見える。
だが、目の奥の光は消えている。
成長は欲望ではない。
それは、魂の呼吸を温かく保つための前提条件なのだ。
「忙しくて家族の時間がない」
そんな言葉を、私たちは何度も聞く。
だが、宇宙は愛を時計で測らない。
それを測るのは、魂の集中度だ。
レーザーは幅を持たない。
だが、極限まで集束することでダイヤを貫く。
父親が一日中そばにいても、
心が仕事やSNSに漂っているなら、それは空虚な同席だ。
一方で、忙しい父が
移動の合間の十五分間、目を閉じて声に耳を澄ます。
その十五分は、何時間分にも勝る価値を持つ。
「バランス」という言葉は幻想だ。
時間を薄く分ければ、すべてが薄くなる。
仕事のときは、燃え尽きるほど没頭し。
家に戻れば、やさしさで満たす。
純度の高い十五分は、
魂を修復し、育てる力を持っている。
「もう十分なのに、なぜ成長し続けるのか」と聞かれることがある。
答えは、私自身の満足にはない。
それは、守れるかどうか にある。
草原に立つ大樹は、誇るために大きくなるのではない。
嵐のとき、鳥や草花を守るために根を深く張る。
弱ければ、何を守れるだろうか。
影響力がなければ、不正義を止められるだろうか。
成長とは、力を蓄えることだ。
それは、善を行うための「権能」でもある。
高く登るほど、視野は広がり、
手はより遠くの痛みに届くようになる。
成長とは、誇りではない。
それは、人生を守る戦士になるための責任だ。
人生は平原の散歩ではない。
連なる山を越える旅だ。
脚が疲れているなら、
あなたはまだ登っている。
今日の安らぎを、
内なる才能の墓標にしてはならない。
炎を絶やさぬために、三つだけ提案したい。
「今朝は贈り物だった。
では、今夜のあなたは、今朝のあなたと同じだろうか」
答えが「はい」にならないように。
成長以外、すべては死なのだから。