仕事ができる人が見えないところで必ずしていること – Người giỏi làm gì ở nơi không ai thấy?

0.0 0 đánh giá

仕事ができる人が見えないところで必ずしていること – Người giỏi làm gì ở nơi không ai thấy?

0.0 0 đánh giá

著者

安達 裕哉

分類

出版社

日本実業出版社

出版状態

出版日

26/10/2023

本の種類

Để mua sách chính hãng quý khách vui lòng đặt hàng trên đường dẫn chúng tôi cung cấp

読む言語

聴く言語

Tác giả Adachi Yuya

Adachi Yuya không phải là tác giả ngồi bàn giấy nói chuyện lý thuyết. Ông là một tư vấn quản trị đã đặt chân tới hơn 3.000 doanh nghiệp, nhìn tận mắt hàng chục nghìn con người thăng – trầm trong tổ chức. Điều ông viết không phải là những khẩu hiệu lãnh đạo bóng bẩy, cũng không phải công thức thành công “làm theo là lên chức”. Adachi chỉ ra một sự thật rằng: Trong cùng một tổ chức, có người dần được tin cậy, có người lặng lẽ biến mất.

Ranh giới đó không chỉ nằm ở tài năng, mà nằm ở những khác biệt rất nhỏ – và rất khó nhìn thấy. Lời văn của Adachi có phần hơi thẳng nhưng đằng sau đó là sự cảm thông sâu sắc với những con người đang lăn lộn nơi hiện trường – những người không có cơ hội “sai hoành tráng”, chỉ có thể sai trong im lặng.

心が残る3つのこと

  1. Dám mở lời phá tan sự bế tắc của cuộc họp

Khi cuộc họp bế tắc, không cần đúng ngay, chỉ cần dám mở lời để phá tảng băng và kéo cuộc họp vào trạng thái “chuyển động”. Ai lên tiếng đầu tiên thường được nhớ như người tạo sự thay đổi.

 

  1. Dám giúp sếp dành chiến thắng

Tổ chức thường đi theo trục dọc. Cấp trên không thắng, cấp dưới khó mà một mình bước lên. Người tiến được đi xa là người đọc được nỗi lo của cấp trên, gánh bớt phần nặng, khiến bánh răng tổ chức quay trơn.

 

  1. Đừng nói tôi muốn làm hãy nói tôi ĐÃ th

“Muốn làm” nghe rất hay nhưng nó ở thì tương lai. Chỉ khi chuyển thành “đã làm” (dù vụng), ta mới có dữ liệu thật để tiến lên.

Nội dung chi tiết

Dám mở lời phá tan sự bế tắc của cuộc họp

Thợ rèn từng chứng kiến rất nhiều cuộc họp. Không ít người, bao gồm cả thợ rèn ngồi đó, im lặng, cố gắng tìm “đáp án đúng” trong đầu. Sợ nói sai. Sợ bị đánh giá. Nhưng Adachi chỉ ra một điều rất phũ:

Người không lên tiếng trong cuộc họp, đồng nghĩa với người đó không tồn tại.

Câu nói đầu tiên trong cuộc họp không cần đúng, nhưng nó có giá trị ở khía cạnh phá thế tĩnh mịch. Nó làm không khí chuyển động. Nó cho thấy: “Tôi ở đây, tôi tham gia, và tôi chịu trách nhiệm.”

 

Bắt đầu cuộc họp, một nhân viên trẻ có vẻ hơi ấp úng: “Em chưa sắp xếp được hết, nhưng theo dòng hiện tại thì em có phương án XYZ”.

 

Ý kiến chưa sắc. Nhưng chính câu nói đó làm cả phòng thở ra. Người khác bắt đầu nói, có người góp ý, có người phản đối, nhưng cũng có người bảo vệ luận điểm của cậu. Và cuộc họp bắt đầu đi sâu vào những luận điểm cụ thể hơn. Trong một cuộc họp, người được nhớ tới không phải người nói hay nhất, mà là người đã tạo ra chuyển biến trong cuộc họp.

 

Không cần hoàn hảo. Chỉ cần dám lên tiếng.  Bầu không khí của cuộc họp – và hình ảnh của bạn trong mắt người khác – được lưu lại.

 

Dám giúp sếp dành chiến thắng – Con đường thăng tiến

Rất nhiều người tin rằng: “Muốn thăng tiến thì phải tự làm mình nổi bật.” Điều này nghe có vẻ hợp lý, nhưng trong tổ chức nhất là công ty Nhật chưa hẳn đã đúng. Tổ chức được có cấu trúc hàng dọc, có trên có dưới.

Nếu cấp trên không tạo ra kết quả, vị trí của họ lung lay, thì không có chuyện cấp dưới một mình leo lên.

Những người thăng tiến nhanh mà Adachi từng gặp có một điểm chung, họ không tập trung chứng minh mình giỏi, mà tập trung giúp cấp trên dành chiến thắng.

 

Họ đọc xem cấp trên đang lo điều gì. Họ gánh bớt phần nặng nhất. Họ khiến cấp trên yên tâm giao việc, và yên tâm chịu trách nhiệm. Khi cấp trên được kéo lên một tầng cao hơn, chỗ trống tự nhiên xuất hiện. Và trong nhiều trường hợp, người bước vào chỗ đó chính là họ.

 

Thăng tiến không phải game show đuổi người dành ghế. Đó là quá trình biến bức tường trước mặt thành cột trụ nâng mình lên. Sự “vị tha” này không hề cảm tính – nó là chiến lược sinh tồn cực kỳ hợp lý đặc biệt ở trong những tổ chức có cấu trúc theo hàng dọc.

 

Đừng nói tôi muốn làm hãy nói tôi ĐÃ thử

“Muốn làm” là một câu ở thì tương lai. Lạ thay, nó cho ta cảm giác mình đã bắt đầu, dù thực tế chưa có gì xảy ra. Adachi gọi đó là mê tín tự thôi miên chính mình.

 

Đừng để bản thân mình bị mắc kẹt ở trạng thái mê tín đó. Có một cách đơn giản để thoạt ra đó là chuyển sang trạng thái “tôi đã thử”. Vì chỉ khi ta ĐÃ làm dù nhỏ dù vụng, ta mới bước vào thế giới của sự thật – nơi không còn là những suy nghĩ trong đầu mà đó là nơi có những thứ khác đã được lăn bánh và ta đang kiểm chứng.

 

Làm thử một công cụ, dù xấu. Gửi thử một email. Hoàn thành một trang tài liệu.

Khi đó, kết quả sẽ xuất hiện. Có trường hợp thành công – và cả những thất bại thậm chí là những trường hợp muốn chui xuống hố nẻ. Nhưng khác với vọng tưởng trong đầu, những thứ thành công thất bại, hay cả sự xấu hổ đó là thế giới thật. Nó là những nấc thang nhỏ để tiến lên bước tiếp theo.

 

Những câu như “chưa đủ thời gian”, “chưa chuẩn bị xong” phần lớn chỉ là bản năng tự vệ của nỗi sợ thay đổi.

Muốn đổi đời, không có con đường nào khác ngoài việc bước ra khỏi sương mù tưởng tượng, đặt chân xuống mặt đất của hành động. Cuộc đời là tập hợp của những bước “đã làm thử” rất nhỏ, lặp đi lặp lại.

 

Gợi ý cho hành động ngay hôm nay

Thợ rèn hi vọng các bạn đừng để một cuốn sách hay, một ý tưởng tốt thoáng qua chỉ dừng ở mức “tôi muốn”, mà hãy cùng nhau thay đổi chính mình bằng cách bắt đầu từ những việc nho nhỏ như:

  1. Thử lên tiếng đầu tiên trong cuộc họp
    Cuộc họp tới, hãy chủ động nói trước – dù chỉ một ý chưa trọn. Ngay khoảnh khắc đó, bạn đã chuyển từ người ngồi nghe sang người chịu trách nhiệm.
  2. Thử hỏi nỗi lo của sếp
    Thử hỏi điều gì đang khiến sếp đang đau đầu nhất? Không cần dành hết năng lượng và thời giờ, hãy bắt đầu bằng việc dành 10% năng lượng của bạn để xử lý nó. Sự tin cậy sinh ra từ hành động, không phải lời nói.
  3. Lục trong kho danh sách những việc “muốn làm” và chuyển 1 điều “tôi đã th” trong hôm nay
    Chỉ một việc. Một email cũng được. Khoảnh khắc đó, tương lai bắt đầu chuyển bánh. Ví dụ bữa nay thợ rèn đã mua thử máy đùn bún trên amazon, thợ rèn cũng đã thử cài phần mềm cap cut để làm vieo.

 

Người làm việc giỏi không phải người đặc biệt. Họ chỉ là người, ở những nơi không ai nhìn, vẫn dám nói một câu sớm hơn, vẫn âm thầm đỡ cho người khác, vẫn dám làm những việc mà chưa thực sự hoàn hảo.

Chỉ cần mỗi ngày sớm hơn một câu nói, sâu hơn một lần giúp người, nhiều hơn một hành động. Những vi sai rất nhỏ ấy, khi tích đủ lâu, sẽ làm cảnh đời đổi hướng. Chắc chắn. Và rất lặng lẽ.

 

著者:安達 裕哉

安達裕哉氏は、経営コンサルタントとして3000社以上の現場に踏み込み、何万人ものビジネスパーソンの「浮沈」をその目で見てきました。彼が本書で語るのは、教科書に載っているような派手なリーダーシップ論ではありません。組織という巨大な生き物の中で、誰が信頼を勝ち取り、誰が静かに消えていくのか。その分岐点は、才能の差ではなく、常に「目に見えない微差」にありました。 彼の言葉は、時に残酷なほど現実的で、時に温かい。それは、現場という泥臭い場所で戦い続ける人々への、心からのエールでもあります。

三つのエッセンス

  • 「最初の声」という聖域: 会議の成否は、最初の一言が決める。完璧さを捨て、場に温度を吹き込む勇気こそが、個人の評価を決定づける。
  • 上司を勝たせる「利他」の戦略: 組織において出世は自己顕示の先にはない。上司の成功を支え、組織の歯車を円滑に回す者こそが、最も速く高みへと引き上げられる。
  • 「やってみた」という科学への移行: 「やってみたい」という甘美な幻想(迷信)を捨て去り、不格好でも行動という事実(科学)を積み上げること。そこにしか、現実は存在しない。

仕事ができる人が見えないところで必ずしていること

仕事の解像度を高める三つの教え

仕事ができる人は、決して魔法を使っているわけではありません。彼らが他と決定的に違うのは、他人が「これくらい、いいだろう」と見過ごす場所に、独自の規律を持ち込んでいる点にあります。光の当たらない場所にこそ、真理は隠されているのです。

 

会議で最初に声を出す ―― 場を支配する勇気

多くの若手社員は、会議の席で「正解」を探そうとして口を閉ざします。恥をかきたくない、間違えたくないという自己防衛。しかし、その沈黙こそが最大の損失です。発言しない者は、組織にとって「そこにいない」のと同じだからです。

 

安達氏は説きます。「最初の一言は、それだけで価値がある」。 あるプロジェクト会議でのこと。一人の若手が、まだ議論の方向性も見えない中で「正直、まだ整理できていませんが、今の流れだと…」と口火を切りました。その意見自体は未熟なものでしたが、彼の発言によって重苦しい空気が一変し、議論が加速し始めました。結局、その若手は「場を動かした人物」として上層部の記憶に刻まれました。 完璧な答えは必要ありません。「まずは一言、声を出す」。その小さな勇気が、会議の温度を決め、あなたという存在の輪郭を際立たせるのです。

上司を勝たせる ―― 昇進の最短ルート

「自分が目立たなければ評価されない」という思い込みは、キャリアを破壊する罠になります。組織は縦の糸で編まれています。上司が成果を出せず、その地位が危うい時に、部下だけが栄光を掴むことはあり得ません。

 

真のプロフェッショナルは、自分の功績を誇る前に「上司が何を望んでいるか」を読み解きます。著者がかつて出会った昇進の速い社員たちは、一様に「上司を勝たせること」に注力していました。上司を助け、成果を上げさせ、上司をさらに上のステージへと押し上げる。そうして生まれた空席に、自ずと自分が収まるのです。 出世は誰かを蹴落とす椅子取りゲームではありません。上司という壁を、自分を支える柱に変える知恵。その利他的な振る舞いこそが、最も合理的で力強い生存戦略なのです。

 

迷信から科学へ ―― 「やってみた」という重み

世の中には「やってみたい」という言葉が溢れています。それは心地よい夢であり、何者かになれたような錯覚を与えてくれる「迷信」です。しかし、どれだけ準備を重ねても、どれだけ時間を費やしても、行動に移さない限り、それは存在しないのと同じです。

 

「やってみた」という事実は、科学です。不格好でも、ツールを作ってみる。一本のメールを送ってみる。資料を一枚仕上げてみる。そこには、想像の中にはなかった「データ」が生まれます。うまくいかなかったというデータも、次への立派な足掛かりです。 「時間がない」「準備が足りない」という言い訳は、変化を恐れる心の防衛本能に過ぎません。現実を変える唯一の方法は、幻想の霧を抜けて、行動という大地に足をつけることです。科学的に人生を動かすのは、いつだって「やってみた」という小さな一歩の集積なのです。

 

未来を書き換えるためのアクション

理論を知識で終わらせないために、今日からあなたの「見えない習慣」を更新しましょう。

  1. 会議の「ファーストペンギン」になる: 次の会議では、内容の是非を問わず、誰よりも早く声を出すと決めてください。その瞬間、あなたの立場は「参加者」から「当事者」へと変わります。
  2. 上司の「悩み」を代行する: 上司が今、最も頭を抱えている課題は何か。それを聞き出し、自分のリソースの10%でもいいので、その解決に充ててください。その献身は、言葉以上の信頼を生みます。
  3. 「迷信」を「科学」に変換する: 今日一日が終わるまでに、今まで「やりたい」と思っていたことを、一つだけ「やってみた」状態にしてください。メール一通でもいい。その一歩が、未来を運んでくるのです。

 

仕事ができる人とは、特別な誰かのことではありません。 見えないところで、誰にも気づかれないような場所で、小さな勇気を振り絞り、誰かのために汗を流し、不格好な行動を繰り返している人。その姿こそが、真の「デキる人」の正体です。 完璧を目指す必要はありません。ただ、昨日よりも少しだけ「最初の一言」を早く、少しだけ「上司」を助け、少しだけ「行動」を増やすこと。その微差が積み重なったとき、あなたの景色は確実に、そして劇的に変わり始めるはずです。

 

同じシリーズの本を読む

アカウント登録

アカウントをお持ちですか?

アカウントを作成することにより、お客様は以下に同意するものとします。 利用規約 そして プライバシーポリシー 私たちの。.

アカウントにログイン

アカウントをお持ちではありませんか?

または