本の種類
Để mua sách chính hãng quý khách vui lòng đặt hàng trên đường dẫn chúng tôi cung cấp
Hirokane Kenshi không phải là người bán những giấc mơ màu hồng. Ông là người đã cầm bút vẽ nên những mảng màu thực tế đến trần trụi của xã hội Nhật Bản suốt hàng thập kỷ qua series truyện tranh Kosaku Shima. Triết lý của Hirokane là thứ triết lý của một “lão tướng” đã nếm đủ mùi vị của quyền lực, tiền bạc và cả những cú ngã ngựa đau đớn. Ông không đứng trên cao để giảng giải; ông ngồi cùng bàn rượu với bạn, kể cho bạn nghe về những giấc mơ tan vỡ và cách để một người trưởng thành đứng vững khi nhận ra: 90% giấc mơ sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực.
Dám từ bỏ – Đỉnh cao của trí tuệ
Bắt đầu thì hào hứng, nhưng dám dừng lại đúng lúc mới là bản lĩnh thượng tầng. Từ bỏ không phải là thất bại, đó là sự lựa chọn để giải thoát bản thân khỏi những đôi giày không vừa cỡ làm chân ta rướm máu.
Tốc độ và Kỷ luật – điểm khác biệt giữa Pro và Amateur
Đừng đợi khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu. Sự khác biệt giữa kẻ làm cho vui và người làm chuyên nghiệp nằm ở việc: Ai là người xắn tay áo nhanh hơn và ai là người trụ lại cuối cùng ngay cả khi ngọn lửa đam mê đã nguội lạnh.
Sự kiêu hãnh không phải thứ áp show ra ngoài, sự kiêu hãnh có sức mạnh to lớn khi nó hướng vào trong
Đừng mang niềm kiêu hãnh ra ngoài để mong cầu sự tung hô. Hãy để nó quay vào trong, bạn sẽ không ngờ rằng niềm kiêu hãnh có sức mạnh tuyệt vời đến mức nào đâu.
Chúng ta thường bị ám ảnh bởi việc phải “giữ đến cùng”. Nhưng có những lúc, sự kiên trì chỉ là cái tên gọi khác của sự ngoan cố trong tuyệt vọng. Kết thúc một cuộc hôn nhân sai lầm, rời bỏ một dự án không lối thoát, hay buông tay một giấc mơ không còn thuộc về mình – đó đều là những việc khó hơn gấp vạn lần lúc bắt đầu.
Hirokane tin rằng, biết cách “từ bỏ” chính là một loại trí tuệ. Nếu bạn nhận ra đôi giày đang đi khiến chân mình rướm máu, việc tốt nhất không phải là cố bước tiếp, mà là tháo nó ra. Từ bỏ một giấc mơ cũ không có nghĩa là bạn vô giá trị; nó chỉ đơn giản là một tín hiệu để bạn bước sang một chương mới, nơi đôi bàn tay bạn được tự do để nắm lấy những cơ hội thực tế hơn. Cuốn sách viết rằng 90% giấc mơ đều không thành không phải cổ súy việc bỏ tất cả, mà chỉ cho ta rằng ta cần biết thanh lọc, giữ và bỏ. Dám bỏ 9 và giữ lấy 1. Tin tớ đi ly hôn khó hơn việc kết hôn vì bản chất của con người là tiếc thứ mình đang có trong tay. Do đó chừng nào ta chưa có tầm nhìn thấy được thứ mình có sau khi bỏ đi thứ mình đang nắm thì sẽ không dám bỏ. Người nhìn ra được điều đó phải thực sự là người có trí tuệ.
Trong thế giới của những người trưởng thành, tài năng thiên bẩm đôi khi chỉ là lợi thế ở vạch xuất phát. Thứ thực sự vận hành thế giới này là “Tốc độ” そして “Sự bền bỉ”. Kẻ nghiệp dư (Amateur) luôn đợi một “ngày đẹp trời”, đợi khi cảm hứng dâng trào hay mọi điều kiện đã chín muồi mới dám xuống tay. Còn người chuyên nghiệp (Pro) thì khác. Họ biết rằng chẳng bao giờ có một thời điểm hoàn hảo. Họ bắt đầu ngay cả khi còn mơ hồ, và họ làm việc ngay cả khi cảm xúc đã nguội lạnh.
Chính cái tốc độ “làm trước nghĩ sau” (trong chừng mực) giúp họ có nhiều dữ liệu để sửa sai hơn. Và chính sự bền bỉ, lặp đi lặp lại những việc tẻ nhạt mỗi ngày, mới là thứ biến một người bình thường trở thành một kẻ không thể thay thế. Đừng đợi gió lên mới căng buồm, hãy cứ chèo đi, gió sẽ tới.
Người chuyên nghiệp là người có đủ cả tốc độ và kỷ luật để duy trì. Thiếu một trong hai, rất khó để đạt được cấp độ của một người chuyên nghiệp dù trong bất kỳ lĩnh vực, công việc gì.
Trong bản gốc có một từ là プライド, thợ rèn thấy dịch khó nhất. Có thể dịch là lòng tự cao, sự kiêu hãnh. Nghe từ này có gì đó rất là xấu xa, nhưng thợ rèn nhận ra một bài học rất sâu sắc từ cuốn sách này. Tự cao không xấu. Ta nên có sự tự cao. Nhưng đừng để nó chạy ra ngoài, hãy giữ nó ở bên trong. Khi đó lòng tự cao có một sức mạnh tuyệt vời.
Chúng ta đi làm hay tham gia bất kỳ tổ chức nào, chúng ta thường mong cầu sự công nhận. Nhiều người dùng lòng tự trọng như một món trang sức để khoe mẽ, để đặt người khác dưới chân mình, hoặc biến lòng tự trọng thành nguồn gốc cho những sự bực dọc khi ai đó xâm phạm tới.
Nhưng sự kiêu hãnh ta tìm kiếm trong tương tác với bên ngoài rất dễ vỡ. Chỉ cần một lời chê bai, một cái nhìn lạnh nhạt từ xã hội, nó sẽ sụp đổ. Hirokane nhắc nhở chúng ta về một thứ “tự trọng thầm lặng”. Đó là lòng tự tôn mà bạn không cần phải trưng ra cho ai thấy. Nó là cái trục xương sống giúp bạn đứng thẳng ngay cả khi không có ai vỗ tay. Tự trọng thầm lặng như ngọn đèn dầu trong đêm tối. Nó không chiếu sáng cho cả thế giới, nó chỉ cần đủ sáng để bạn thấy rõ con đường dưới chân mình và không làm điều gì hổ thẹn với bản thân. Khi bạn không còn sống bằng ánh mắt của người khác, bạn mới thực sự tự do.
Gợi ý hành động cho hôm nay
Cảm ơn bạn đã đọc tới đây. Để cho cuốn sách này không trôi đi, hãy cùng thợ rèn lọc ra 3 hành động nhỏ. Mỗi hành động nhỏ, khi nó được thực hiện sẽ là cách chúng ta chuyển hóa nội dung quyển sách thành một phần con người mình.
Cuộc đời không phải là cuộc dạo chơi để thu lượm những chiến công. Nó là một hành trình gọt giũa, nơi ta học cách buông bỏ những thứ phù phiếm để giữ lại cái lõi cứng cỏi nhất của bản thân. Chấp nhận rằng 90% giấc mơ sẽ không thành, không phải để ta tuyệt vọng, mà để ta sống 10% còn lại một cách rực rỡ và thực chất nhất. Nào, hãy gập sổ lại. Đừng đợi đến lúc hoàn hảo. Cứ vụng về, cứ quyết liệt, và một ngày nào đó ta sẽ nhận ra chỉ 10% giấc mơ mà ta thực sự muốn là đủ và đầy.
弘兼憲史氏は、漫画家という枠を超えた「社会の観察者」です。代表作『島耕作』シリーズを通じ、日本のサラリーマン社会の光と影、権力闘争、そして個人の矜持をリアルに描き続けてきました。 彼の言葉には、机上の空論ではない、現場の泥にまみれた強さがあります。成功の美酒も、挫折の苦汁も知り尽くした彼が、人生の後半戦を迎える人々へ贈るのは、綺麗事の励ましではありません。「夢など叶わないのが当たり前だ」という冷徹な出発点から、いかにして自分自身の人生を「納得」という名の勝利に導くか。本書は、大人のための真実の処方箋です。
① 「撤退」という名の高度な決断: 始める熱狂よりも、終わらせる静寂の方が勇気を要する。人生の質を高めるのは、何を掴むかではなく、何を手放し、どの泥沼から這い上がるかという「やめる決断」である。
② 速度と継続 ―― 才能を凌駕する凡事徹底: プロとアマを分かつ壁は、天賦の才ではない。条件が整う前に動く「速さ」と、熱が冷めた後も淡々とこなす「継続」という規律こそが、唯一無二の武器となる。
③ 内燃するプライド: 誇りは他者に誇示するための装飾品ではない。誰にも理解されずとも、自分を自分たらしめるために胸の奥底で静かに燃やし続ける「消えない灯火」こそが、真の自尊心である。
私たちは幼い頃から「夢を諦めるな」と教育されてきました。しかし、その言葉が時に呪縛となり、私たちを出口のない迷路に閉じ込めることがあります。弘兼氏が説くのは、夢という幻想を解体し、地に足のついた「現実」をいかに愛でるかという作法です。
やめる決断 ―― 次の扉を開くための儀式
結婚よりも離婚の方がエネルギーを要するように、何かを「やめる」ことは、始めることの数倍の精神力を削り取ります。新しい挑戦や恋に胸を躍らせるのは容易ですが、それが自分に合わないと悟ったとき、潔く身を引ける人は驚くほど少ない。 「せっかくここまで続けたのだから」「今やめたら負け犬だ」。そんな世間体の声が、あなたの足を重くします。
しかし、合わない靴を履き続けても、足に傷を作るだけです。人生をより良く生きるための「撤退」は、敗北ではなく、自分を次のステージへ解放するための「高度な戦略的決断」です。夢を諦めることは、無価値になることではありません。むしろ、自分にとっての「真実の居場所」を見つけるための、不可欠な通過儀礼なのです。手放すことで初めて、あなたの両手は次のチャンスを掴むために空くのです。
プロとアマの境界線 ―― 準備という名の言い訳を断つ
多くの人は、完璧な準備が整い、追い風が吹くのを待ってから漕ぎ出そうとします。しかし、そんな瞬間は永遠に訪れません。弘兼氏が定義するプロフェッショナリズムの正体は、至極単純です。それは「速さ」と「継続性」です。
プロは、条件が揃っていなくても、まず手を動かします。迷っている間に一歩を踏み出し、不完全なまま形にしていく。その「速さ」が、結果的に試行錯誤の回数を増やし、精度を高めます。 そして、情熱が失われた後が本番です。気分が乗らなくても、周囲が飽きても、昨日と同じことを淡々と繰り返す。この「継続」という退屈な作業を積み重ねた者だけが、アマチュアには決して到達できない高みに立つことができます。特別な才能を待つ必要はありません。ただ、誰よりも早く始め、誰よりも長く続けること。それだけで、あなたはプロの領域へ足を踏み入れることができるのです。
プライドの向かう先 ―― 誇示から自律へ
プライドを他人の評価という物差しで測るようになったとき、それは「虚栄心」という名の毒に変わります。他人を見下すために、あるいは認められるために掲げるプライドは、常に他者の視線に怯え、あなたを不自由にします。
真のプライドは、外からは見えません。それは、嵐の夜に胸の奥で静かに灯る小さなランプのようなものです。誰かに賞賛されるから持つのではなく、たとえ世界中の誰もが否定したとしても、「私はこうあるべきだ」という自分との約束を守り抜く意志です。 静かな自尊心を持つ人は、外の声に振り回されません。他人に誇示する必要がないため、無駄な争いも避けることができます。自分の中に揺るぎない「聖域」を持っていること。その内に秘めた炎こそが、残酷な現実を生き抜くための、最後の、そして最強の盾となるのです。
大人の人生を軽やかにする「実戦ToDo」
人生は、何かを掴み取ることの連続だと思われがちです。しかし実際には、何かを手放し、削ぎ落とし、最後に残った「核」をどう守るかという旅なのかもしれません。 やめる勇気が、次の一歩への速さを生む。 速さと継続が、あなたをプロへと変える。 そして内に秘めたプライドが、荒波の中でもあなたを立たせ続ける。 弘兼憲史氏が教えるのは、夢破れた後の、より深く、より静かで、より強靭な「大人の輝き」なのです。