Việt – Đức: Câu chuyện đôi song sinh mà người Nhật vẫn nhắc
Một buổi chiều mùa thu Hà Nội, ánh nắng chậm rãi nghiêng qua khung cửa quán cà phê nhỏ. Trên bàn, hai tách cà phê đen bốc khói, hương thơm quện với mùi mưa còn sót lại từ sáng. Nam chống cằm, nhìn ra đường, rồi chậm rãi hỏi:
– Kitaro này, ông có nhớ câu chuyện về cặp song sinh dính liền Việt – Đức không?
Kitaro gật đầu, ánh mắt thoáng xa xăm.
– Có chứ. Ca phẫu thuật lịch sử năm 1988 ở Bệnh viện Từ Dũ. Hơn 70 y bác sĩ Việt Nam và Nhật Bản cùng tham gia. Tôi vẫn nhớ báo chí Nhật khi ấy gọi đó là “phép màu của nghị lực và tình người.”
Nam khẽ mỉm cười, như thể đang lần giở một trang ký ức.
– Sau ca mổ, người anh – Nguyễn Việt – không may sống đời sống thực vật và qua đời năm 2007. Còn người em – Nguyễn Đức – đã bước qua mọi thử thách để sống một cuộc đời thật ý nghĩa.
Kitaro nhấp một ngụm cà phê, đặt ly xuống thật nhẹ.
– Tôi nghe nói anh ấy giờ là giáo viên thỉnh giảng tại Đại học Quốc tế Hiroshima, lại còn là Đại sứ Hòa bình ở Nhật.
– Đúng vậy, – Nam tiếp lời – Anh Đức còn sáng lập tổ chức phi lợi nhuận “Duc Nihon – Vì một thế giới đẹp tươi”, kết nối văn hóa và hỗ trợ cộng đồng. Anh ấy đặt tên cho hai con sinh đôi của mình là Phú Sĩ và Anh Đào – như một lời nhắn gửi về tình hữu nghị giữa Việt Nam và Nhật Bản.
Bên ngoài cửa kính, ánh nắng cuối ngày trải dài xuống mặt phố, nơi những chiếc xe lặng lẽ đi qua. Câu chuyện của Nam và Kitaro cũng như dòng ánh sáng ấy – ấm áp, lặng thầm, nhưng soi rọi mãi vào ký ức của những ai từng biết đến Việt – Đức.
ベト・ドゥック:今も日本人の記憶に残る双子の物語
ハノイの小さなカフェ、秋の午後。窓から差し込む陽射しはゆっくりと傾き、朝の雨の匂いがまだどこかに漂っている。テーブルの上では、二杯のブラックコーヒーが湯気を立て、静かに時間を刻んでいた。
Namは外の通りを見つめながら、ゆっくりと口を開いた。
「Kitaro、このベトとドゥックの話を覚えているかい?」
Kitaroは軽くうなずき、目が少し遠くを見た。
「もちろんだ。1988年、ホーチミン市のトゥズ病院で行われた歴史的な分離手術だろう。ベトナムと日本、70人以上の医師と看護師が協力した。日本の新聞は“勇気と人間愛の奇跡”と書いていたよ。」
Namは小さく笑い、記憶のページをめくるように話を続けた。
「兄のグエン・ベトは残念ながら植物状態となり、2007年に亡くなった。でも弟のグエン・ドゥックは、すべての試練を乗り越えて素晴らしい人生を歩んでいる。」
Kitaroはコーヒーを一口飲み、そっとカップを置いた。
「今は広島国際大学の非常勤講師で、日本の平和大使も務めているんだろう?」
「そうだ。彼は“ドゥック・ニホン~美しい世界のために”という非営利団体も立ち上げた。そして双子の息子に“フジ”と“サクラ”と名付けたんだ。まるで日越友好の象徴のようにな。」
窓の外、夕暮れの光が静かに通りを包み込む。ベトとドゥックの物語は、その光のように温かく、そして静かに、今も多くの人の心に灯り続けている。
Viet & Duc: The Twin Story Japan Still Remembers
An autumn afternoon in a small Hanoi café. Sunlight slanted lazily through the window, touching the wooden tables with a soft glow. The scent of morning rain lingered faintly, mingling with the aroma of freshly brewed coffee.
Nam stared out at the street before turning to Kitaro.
“Kitaro, do you remember the story of the conjoined twins, Viet and Duc?”
Kitaro nodded, his gaze drifting somewhere far away.
“Of course. The historic separation surgery in 1988 at Tu Du Hospital in Ho Chi Minh City. More than seventy doctors and nurses from Vietnam and Japan worked together. I still remember Japanese newspapers calling it ‘a miracle of courage and humanity.’”
Nam’s smile was quiet, almost like he was leafing through an old photo album in his mind.
“After the operation, the older brother, Nguyen Viet, fell into a vegetative state and passed away in 2007. But the younger, Nguyen Duc, overcame every hardship to live a meaningful life.”
Kitaro took a slow sip of his coffee and set the cup down gently.
“I heard he’s now a visiting lecturer at Hiroshima International University, and also a Peace Ambassador in Japan.”
“That’s right,” Nam said. “He even founded the non-profit ‘Duc Nihon – For a Beautiful World’ to connect cultures and support communities. He named his twin sons Fuji and Sakura — like a quiet promise of friendship between Vietnam and Japan.”
Outside, the last light of day spread across the street. The story of Viet and Duc lingered between them, warm and silent — like a ray of sunlight that never really fades.
コメントを残す
コメントを投稿するにはログインしてください。