Keieijuku – Chương trình đào tạo quản trị kiểu Nhật ở Việt Nam
Một chiều đầu thu, Hà Nội êm như tấm lụa trải dài dưới nắng vàng. Nam ngồi bên quán cà phê nhỏ, trước mặt là laptop mở trang thông tin về “Keieijuku” – chương trình đào tạo quản lý theo phong cách Nhật Bản. Nam khẽ chau mày: học một năm, nhưng tháng sau Nam lại sắp phải về Nhật, đành tiếc nuối gập máy.
Tối hôm ấy, Nam kể cho Kitaro nghe khi hai người tản bộ quanh hồ Gươm.
__Keieijuku ấy à, ông biết không? Do Matsushita Konosuke – nhà sáng lập Panasonic – khởi xướng. Mục tiêu là đào tạo những nhà lãnh đạo vừa có đạo đức, vừa có tầm nhìn chiến lược.
Kitaro khẽ gật, mắt dõi theo ánh đèn phản chiếu trên mặt nước:
__Bên Nhật tôi có nghe rồi. Nhưng ở Việt Nam, họ triển khai thế nào?
Nam vừa bước vừa nói, giọng chậm rãi:
__Ở Việt Nam, Viện Phát triển Nguồn nhân lực Việt Nam – Nhật Bản (VJCC) thuộc Đại học Ngoại thương tổ chức, với sự hỗ trợ của JICA. Từ năm 2009, hơn 1.000 học viên đã tốt nghiệp – toàn giám đốc, quản lý cấp cao ở nhiều lĩnh vực.
Rồi Nam kể tiếp với vẻ đầy tiếc nuối về lịch học, về những chuyên đề từ chiến lược doanh nghiệp, marketing, tài chính, quản trị nhân sự… cho tới chuyến tham quan doanh nghiệp ở Nhật Bản. Cả việc mỗi tháng được tư vấn một-một và gia nhập mạng lưới cựu học viên.
Kitaro khẽ huýt sáo:
__Học phí chắc không rẻ đâu nhỉ?
Nam cười:
__Cả trăm triệu cho toàn khóa. Nhưng JICA hỗ trợ một phần, giảm nhiều rồi. Và ông biết không, có khi giá trị lớn nhất là những mối quan hệ kết nối sau khi tốt nghiệp.
Hai người dừng lại bên hàng ghế đá. Nam nhìn xa xăm về phía cầu Nhật Tân rực sáng:
__Có những cây cầu nối hai bờ sông. Và cũng có những cây cầu nối hai nền văn hóa, để những người qua lại không chỉ mang theo tri thức… Điều khác biệt của những cây cầu này với cây cầu bắc qua sông đó là khi người ta đủ tâm và tầm, cây cầu nối bờ tri thức sẽ ngày càng rộng và dài.
経営塾――日本式の経営を日本からベトナムへ
秋の入り口、ハノイの空気は少しだけ冷たく、けれどまだ夏の匂いを残していた。Namは小さなカフェの片隅で、ノートパソコンの画面を見つめていた。そこには「Keieijuku」というプログラムの案内が表示されている。
一年間のコース。魅力的だ。でも、彼はもうすぐ日本へ戻らなければならない。画面を閉じる音は、心の奥のため息みたいに小さく響いた。
その夜、HO GUOMの周りを歩きながらNamはKitaroに話を切り出した。
「Keieijukuって知ってる?」
「聞いたことはあるよ。日本式の経営塾だろ?」
「そう。松下幸之助が始めたんだ。経営者としての戦略と、何よりも人としての徳を学ぶ場所だ。」
Kitaroは湖面に映る街灯を見つめたまま、
「ベトナムでもやっているのか?」と聞いた。
Namは頷きながら続けた。
「VJCCとJICAが運営していて、2009年から1000人以上の経営者や管理職が卒業してる。授業は戦略、マーケティング、財務、人事、そして日本企業への視察まである。月に一度は個別のコンサルもあって、卒業後はネットワークにも参加できる。」
「ふむ、学費は高そうやな?」
Namは少し笑った。
「100万円くらい。でもJICAが一部負担してくれる。高いか安いかは、終わってから分かるだろうな。人とのつながりが何よりの価値かもしれない。」
二人は湖畔のベンチに腰を下ろした。
遠くで、日本橋のようにライトアップされた橋が光っている。
Namは静かに言った。
「橋は川を渡るためにある。でも、本当の橋は、人と人、文化と文化を結ぶためにあるんだ。松下のように、志が大きくなるほど、その橋は長く広くなるんだ」
Keieijuku – The program of Japanese Management in Hanoi
Early autumn in Hanoi. The air was cool enough to hint at the change of season, yet still carried the faint scent of summer. Nam sat in the corner of a small café, staring at the glow of his laptop screen. The words “Keieijuku” filled the page.
A year-long program. Tempting, but impossible. He would soon have to return to Japan. The soft click of the laptop closing sounded like a sigh deep inside his chest.
That evening, as they walked along the Ho Guom, Nam turned to Kitaro.
“Do you know Keieijuku?”
“I’ve heard of it. A Japanese-style management school, right?”
“Yes. It was founded by Matsushita Konosuke, to teach leaders not just strategy, but virtue.”
Kitaro kept his eyes on the reflection of the streetlights in the water.
“They run it in Vietnam too?”
Nam nodded.
“VJCC and JICA organize it. Since 2009, more than a thousand executives and senior managers have graduated. Classes cover strategy, marketing, finance, human resources, and even study tours to Japanese companies. There’s monthly one-on-one consulting, and after graduation, you join a network that never stops growing.”
Kitaro raised an eyebrow.
“And the tuition must be expensive?”
Nam smiled faintly.
“About a hundred million dong. But JICA covers part of it. Expensive? Maybe. But perhaps the greatest value lies in the connections you carry with you afterward.”
They stopped at a bench by the water’s edge.
In the distance, a bridge lit up like a ribbon of light.
Nam’s voice was quiet.
“Bridges are built to cross rivers. But the real ones connect people, and sometimes, entire cultures. Like Matsushita, when your soul is mature, it will make the bridge larger and longer.”
コメントを残す
コメントを投稿するにはログインしてください。