Tàu biển nối Việt – Nhật và những chuyến tàu hàng viễn đông
Sáng ấy, quán cà phê ven cảng dậy mùi muối biển và tiếng còi tàu vang vọng như lời gọi xa xăm. Nam khuấy nhẹ ly cà phê, mắt dõi ra khơi xa, nơi những con tàu container xếp chồng như những khối lego khổng lồ. Kitaro ngồi đối diện, tay ôm ly trà nóng, vẻ như vẫn chưa tỉnh hẳn.
__Ông biết mỗi năm hàng hóa giữa Việt Nam và Nhật được chở nhiều đến mức nào không?
Nam mở đầu câu chuyện.
Kitaro khẽ nhíu mày.
__Tôi đoán là nhiều… nhưng cụ thể thì chịu.
Nam cười:
__Chỉ riêng bảy tháng đầu năm 2024, các cảng biển Việt Nam đã xử lý khoảng 501 triệu tấn hàng hóa, tăng 16% so với năm ngoái. Trong đó, một phần không nhỏ là sang Nhật. Mấy thứ chủ lực vẫn là dệt may, thủy sản, máy móc, linh kiện điện tử… Ông ăn cá ngừ ở Nhật, biết đâu nó từng bơi qua biển Đông đấy.
Kitaro bật cười.
__Thế mất bao lâu để từ Việt Nam sang tới cảng Nhật?
__Trung bình 6–8 ngày. Ví dụ, từ Cát Lái (TP.HCM) đến Tokyo là 7 ngày, sang Osaka khoảng 8 ngày. Đà Nẵng đi Kobe thì 7–9 ngày. Cũng nhanh chứ nhỉ.
__Ừ… nhưng mấy món tươi như vải, xoài thì chắc khó nhỉ?
Kitaro hỏi, giọng tiếc nuối.
Nam gật đầu:
__Đúng vậy, đồ tươi mà bảo quản ngắn ngày thì vẫn phải ưu tiên đường hàng không. Nhưng hàng đông lạnh, gỗ hay máy móc thì đường biển là số một. Năm ngoái công ty tôi chuyển dây chuyền sản xuất từ Nhật về Việt Nam, tính cả thời gian thông quan cũng chưa tới hai tuần.
Ngoài kia, mặt biển óng ánh như dát bạc. Từng con tàu của ONE hay MOL lững lờ tiến vào cảng Cái Mép – Thị Vải, như những vị khách từ xứ hoa anh đào ghé thăm người bạn phương Nam. Nam bỗng nói, giọng đầy mơ mộng:
__Hôm nào về Nhật, ông dẫn tôi đi Yokohama, Kobe và Tokyo. Tôi muốn tận mắt thấy những con tàu viễn đông từ Việt Nam cập bến, để biết rằng khoảng cách biển khơi, hóa ra chỉ gói gọn trong vài ngày lênh đênh.
ベトナムと日本を結ぶ海の道
港のカフェ。窓の外では、巨大なコンテナ船が静かに埠頭へと滑り込んでいた。潮の匂いがコーヒーの香りと混ざり合い、時間が少しだけゆっくり流れているように感じられた。
Namはスプーンでゆっくりコーヒーをかき混ぜながら言った。
「Kitaro、この前知ったんだけどね。今年の1月から7月までに、ベトナムの港で取り扱った貨物は約5億100万トン。去年より16%も多いんだ。その中には、日本へ向かう荷物もたくさんある。」
Kitaroは湯気の立つお茶を一口すすり、少し目を細めた。
「どれくらいで着くんだ?」
「行き先にもよるけど、東京までなら7日、大阪なら8日。ダナンから神戸までは7日から9日くらいだね。」
「なるほど。でも、ライチとかマンゴーみたいな生鮮品は難しいよな。」
「そうだね。そういうのは航空便が向いてる。でも冷凍食品や木材、機械なんかは海運のほうが効率的だよ。去年、うちの会社が日本からベトナムに新しい生産ラインを送ったときも、通関込みで2週間もかからなかった。」
外の海は午後の日差しを受けて銀色に輝いていた。ONEやMOLの船がゆっくりとカイメップ港へ入ってくる。Namはふと笑って言った。
「今度日本に行ったら、横浜や神戸、東京の港を案内してくれよ。ベトナムからの船が着く瞬間を、自分の目で見てみたいんだ。」
The Sea Route Between Vietnam and Japan
The café by the harbor smelled of salt and fresh coffee. Outside, a colossal container ship eased toward the pier, its steel hull glinting in the pale morning light.
Nam stirred his coffee slowly.
“Kitaro, did you know? From January to July this year, Vietnamese ports handled about 501 million tons of cargo—a 16% increase from last year. A good share of that sails to Japan.”
Kitaro took a sip of his steaming tea.
“How long does it take to get there?”
“Depends on the port. Seven days from Cat Lai in Ho Chi Minh City to Tokyo, eight to Osaka. From Da Nang to Kobe—about seven to nine days.”
“I guess lychees or mangoes wouldn’t make it that way,” Kitaro mused.
“Right. Fresh produce with short shelf lives still goes by air. But frozen seafood, timber, machinery—sea freight is perfect. Last year, my company shipped an entire production line from Japan to Vietnam. Even with customs, it took less than two weeks.”
The sea outside shimmered silver under the afternoon sun. Ships from ONE and MOL glided into Cai Mep–Thi Vai like visitors from a faraway friend. Nam smiled.
“When I visit Japan, take me to Yokohama, Kobe, and Tokyo’s ports. I want to see with my own eyes the moment a ship from Vietnam arrives—proof that an ocean’s distance can be measured in just a handful of days.”
コメントを残す
コメントを投稿するにはログインしてください。