Khi Việt – Nhật Gần Nhau Như Hàng Xóm
Buổi chiều, quán cà phê ven hồ lặng gió. Mặt nước loang ánh vàng nhạt, đủ để phản chiếu hai cái bóng – một cao, một thấp – đang chụm đầu trò chuyện. Nam xoay ly cà phê:
__Ông biết không, Kitaro. Năm 2024 vừa rồi, lượng khách Việt sang Nhật đã lập kỷ lục đấy.
Kitaro ngẩng lên, mắt mở to như trẻ con nghe chuyện cổ tích.
__Thật hả? Bao nhiêu mà kỷ lục?
Nam mỉm cười, thong thả kể:
__621.100 lượt. Tăng hơn 8% so với năm ngoái, và cao hơn cả trước dịch. Hai năm liền giữ ngôi ‘đông nhất lịch sử’ đấy nhé.
Kitaro huýt sáo phong cách Việt:
__Ấn tượng đấy. Thế còn khách Nhật sang Việt Nam?
Nam nhấp một ngụm cà phê rồi trả lời:
__711.464 lượt. Một nửa trong số đó chọn TP.HCM – 348.239 người cơ. Có lẽ vì ở đó náo nhiệt, lại nhiều quán cà phê ‘xịn xò’.
Gió từ hồ khẽ lay những tán lá. Kitaro nhún vai:
__Tôi nghĩ lý do là vì cả hai nước đều… hấp dẫn theo cách riêng. Nhật thì nhiều món đồ giá tốt, đi kết hợp mua sắm quá hợp. Còn Việt Nam thì đồ ăn ngon, mà giá cả cũng ‘mềm’.
Nam bật cười:
__Chưa kể Yên đang rẻ, nói vui đi Nhật giờ còn dễ hơn sang Lào hay Campuchia ấy chứ. Nhiều gia đình Việt còn tranh thủ qua thăm con du học nữa.
Kitaro gật gù, mắt hướng ra mặt hồ:
__Nếu cứ thế này, vài năm nữa chắc sẽ tới cả triệu người qua lại. Khi ấy, bay từ Hà Nội sang Tokyo sẽ như bay qua thăm nhà hàng xóm.
Họ im lặng một lúc, chỉ còn tiếng gió, mùi cà phê, và đâu đó trong lòng cả hai đều có chút ấm áp – như thể khoảng cách hàng ngàn cây số đã được rút ngắn lại chỉ còn bằng… một cái bắt tay.
隣町に行くように
湖畔のカフェは、午後の静けさに包まれていた。薄く金色を帯びた水面が、二人の影を揺らしている。
Namはカップを回しながら、少し遠い目をした。
「Kitaro、知ってるか? 2024年、ベトナムから日本への観光客数が過去最高になったんだ。」
Kitaroは目を丸くした。
「本当か? どれくらいだ?」
「62万1100人。前年比で8.2%増えて、2019年よりも25%以上多い。二年連続で記録を更新してるんだ。」
「すごいな。じゃあ、日本からベトナムへは?」
「71万1464人。その半分近くがホーチミンを訪れたんだ。34万8239人だよ。きっと、あの街の活気とカフェ文化に惹かれるんだろうね。」
湖面に風が走り、小さな波紋を広げる。
Kitaroは肩をすくめた。
「日本は買い物も楽しいし、今は円安でお得感もある。ベトナムは…あの香り高いフォーをはじめ、何を食べても美味しい。」
Namは笑った。
「今ならラオスやカンボジアに行くのと同じくらい気軽に日本に行けるよ。家族や友達に会いに行く人も増えてる。」
「このまま行けば、あと数年で往来が100万人を超えるな。」Kitaroは湖を見つめながら言った。「その時は、東京とハノイは本当に隣町みたいな距離になるかもしれない。」
風とコーヒーの香りの中で、二人はしばらく黙っていた。距離はまだ遠いはずなのに、その沈黙はやけに近く感じられた。
Like Visiting the Town Next Door
The lakeside café was wrapped in a quiet afternoon light. The surface of the water shimmered gold, bending and stretching the shadows of two figures sitting close together.
Nam swirled his coffee, his gaze somewhere far away.
“Kitaro, did you know that in 2024, the number of Vietnamese tourists to Japan hit an all-time high?”
Kitaro raised his eyebrows, like a child hearing the start of a fairy tale.
“Really? How high are we talking?”
“Six hundred twenty-one thousand, one hundred,” Nam said, letting the numbers roll slowly. “Up 8.2% from last year, and more than 25% higher than in 2019. Two years in a row now, it’s been a record.”
“That’s impressive. What about Japanese visitors to Vietnam?”
“Seven hundred eleven thousand, four hundred sixty-four,” Nam replied. “Almost half of them—three hundred forty-eight thousand, two hundred thirty-nine—went to Ho Chi Minh City. Maybe it’s the energy there… or all those charming cafés.”
A breeze slid over the water, making ripples dance.
“Japan’s great for shopping,” Kitaro said. “And with the yen so cheap now, it’s even better. Vietnam, though… it’s the food. Pho, fresh herbs, flavors you can’t forget.”
Nam laughed softly.
“Right now, going to Japan feels as easy as visiting Laos or Cambodia. Some families even go just to visit their kids studying there.”
“At this rate, we might hit a million in just a few years,” Kitaro mused, eyes on the lake. “And then… Tokyo and Hanoi will really feel like neighboring towns.”
They fell into a companionable silence, the smell of coffee and the faint wind closing the space between them, shrinking thousands of kilometers into the warmth of a shared moment.
コメントを残す
コメントを投稿するにはログインしてください。