Người Nhật ở lại kháng chiến cùng Việt Minh
Mùa đông Hà Nội có cái lạnh len lỏi vào từng kẽ áo, nhưng cũng có những buổi sáng mà hơi ấm từ một bát phở có thể xua tan tất cả. Nam và Kitaro ngồi trong quán nhỏ, mùi nước dùng ngọt thơm như mang theo ký ức của những con phố cổ.
Kitaro đang chờ tô phở của mình thì chợt ngẩng lên. Trên bức tường loang màu thời gian, một tấm ảnh đen trắng in hình một người lính Nhật đứng giữa hàng ngũ bộ đội Việt Nam.
– Nam ơi, nhìn bộ râu kia, tôi chắc chắn trăm phần trăm người này là lính Nhật. Nhưng sao ông ấy lại đứng cạnh bộ đội Việt Nam? – Kitaro ngạc nhiên.
Nam hớp ngụm nước dùng nóng, gật đầu:
– Thật đấy. Sau năm 1945, có những người lính Nhật không về nước. Họ ở lại, cùng Việt Minh đánh Pháp.
Nam kể: có người vì lý tưởng chống thực dân, có người vì cảm thương những con người lam lũ nơi đây, và cũng có người ở lại chỉ vì vô tình thầm yêu một cô dân công. Shichinohe Mamoru – từ đại úy thành thầy huấn luyện quân sự cho bộ đội. Nakagawa Kikuo – cưới vợ Việt, sống cuộc đời nông dân, đào hào, ăn cơm độn, hành quân trong mưa gió. Có người hy sinh, có người khi được mời về lại Nhật nhưng đã lắc đầu: “Tôi đã là người Việt Nam.”
Kitaro ngồi lặng, như đang nhìn xa về phía những cánh rừng đầy sương. Nam mỉm cười, giọng chậm rãi:
– Có những trận chiến không cần súng hay kiếm để dành chiến thắng. Người ta thua một cuộc chiến, nhưng lại thắng cả một đời… khi tìm thấy nơi trái tim mình thuộc về. Ta không chọn được nơi mình sinh ra, nhưng ta có thể chọn nơi trái tim ta thuộc về.
ベトナム独立戦争に残った日本兵たち
冬のハノイは骨まで冷える。でも小さなフォー屋の湯気と香りは、その冷えを静かに溶かしてくれる。NamとKitaroは、湯気の向こうに街のざわめきを感じながら座っていた。
Kitaroがふと壁の写真を見上げる。白黒の中に、日本兵がベトナム兵と肩を並べて立っている。
「なあ、Nam。あれ、絶対日本人だろ。でも、なんでベトナム兵と一緒にいるんだ?」
Namはスープをすくい、口に運んでから頷く。
「本当の話だよ。1945年の敗戦後、日本に帰らず、ベトナム独立戦争に参加した人たちがいたんだ。」
理由はさまざま。植民地主義への反発、ベトナム人への共感、そして恋。Shichinohe Mamoru、Nakagawa Kikuo… 粗末な食事、雨の中の行軍、塹壕掘り。命を落とした者もいる。故郷に戻るよう勧められても、「俺はもうベトナム人だ」と答えた者もいた。
Kitaroはしばらく黙っていた。やがて低く言う。
「戦争には負けたけど、本当の故郷を見つけたんだな。」
Namは外を眺めながら、ゆっくりと笑った。
「剣や銃じゃなくて、心で勝ったんだよ。生まれた場所は選べない。でも、愛する場所は選べる。そして、ある人の未完成の夢は、別の土地で静かに続いていくんだ。」
The Japanese Soldiers Who Stayed with the Viet Minh
Winter in Hanoi seeps into your bones, yet in a small pho shop, the rising steam seems to dissolve the chill. Nam and Kitaro sat there, the murmur of the street humming beyond the thin walls.
Kitaro’s eyes wandered upward to a faded black-and-white photograph: a Japanese soldier standing among Viet Minh fighters.
“Nam… I’m a hundred percent sure he’s Japanese. But why is he with the Viet Minh?”
Nam took a sip of the fragrant broth and nodded.
“It’s true. After Japan surrendered in 1945, some soldiers didn’t go home. They stayed, fighting alongside the Viet Minh against the French.”
Some stayed for ideals, some for compassion, and some for love. Men like Shichinohe Mamoru and Nakagawa Kikuo lived like farmers, trained soldiers, dug trenches, marched in the rain. Some died. Some, when invited to return to Japan, simply said, ‘I am Vietnamese now.’
Kitaro sat in silence, his gaze somewhere far beyond the foggy forests of memory. Nam smiled faintly.
“There are battles you win without a sword or a gun. A man can lose a war but win a life… when he finds the place where his heart belongs. And sometimes, the unfinished dream of one man quietly continues… on someone else’s land.”
コメントを残す
コメントを投稿するにはログインしてください。