01Dừng chân bên hồ thủy điện
Sau khi bị lũ cáo dọa cho một trận đêm đầu tiên, mình cũng đã hình dung được ngủ lều và cắm trại ở Hokkaido là như thế nào. Khi chưa làm bao giờ thì thấy lo lắng, làm thử rồi mới nhận ra, bằng cách nào đó mọi chuyện sẽ đâu vào đó. Mình vẫy tay chào hai vợ chồng bác Nakayama rồi phóng xe lên đỉnh Asahidake.
Chuyến đi lần này mình có một tuyên ngôn nhẹ: bắt buộc phải tới ngọn núi cao nhất của mỗi tỉnh. Không leo cũng được, nhưng phải tới. Kiểu như đi gặp gỡ những đỉnh cao. Bởi vậy, nếu hoàn thành được ngày thứ hai này, lộ trình một tháng ở Hokkaido coi như đã xong một nửa. Những hạng mục khác có cũng được, không có cũng chẳng sao. Mình nghĩ, khi tự cho mình một giới hạn tối thiểu, việc thực hiện kế hoạch cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Xuất phát tính ra không sớm lắm, rời đi cũng đã khoảng 9 giờ sáng. Dự báo thời tiết có mây, cơ mà đi nửa đường thì trời nắng đẹp. Đúng là lên núi có khác. Xe lon ton qua rất nhiều con dốc. Lúc qua một cái hầm, chỗ đó hình như cách đỉnh Asahidake chừng 20km, một cái đập lớn hiện ra. Bên đường có chiếc ô tô đang dừng. Mình tò mò dừng lại theo, phần vì cảnh đẹp, phần cũng vì muốn đi vệ sinh. Đây là hồ của đập thủy điện Chubetsu. Hồ to và rộng, nước xanh. Mình mon men vào phía trong thì thấy một tòa nhà quản lý. Từ góc đó nhìn xuống mới thấy đập cao thật, có khi phải tới cả trăm mét. Xa xa là chỗ xả nước. Nước trong tới mức nhìn được xuống tận đáy lát bê tông. Hai bên hông đập có lối cầu thang lắt léo dẫn xuống, nhưng chắc chỉ dành cho người quản lý khu này.
Còn mình thì tìm mãi không thấy nhà vệ sinh, mà cũng không nhịn được nữa, đành tìm chỗ khuất rồi xả. Không hay chút nào, cơ mà trong những hành trình thế này cũng có những khoảnh khắc bất đắc dĩ. Chỉ là khoảnh khắc đó lại diễn ra bên một cái hồ đẹp, thành ra nó không hợp cảnh cho lắm.
02Lùi xe vì tiếc 500 yên
Lon ton gần tiếng đồng hồ, mình cũng lên được tới chân núi Asahidake. Ngay gần đó là ga cáp treo lên gần sát đỉnh. Trước mặt là bãi đậu xe đã khá kín chỗ, có điều tấm biển ghi phí gửi xe 500 yên, ô tô hay xe máy gì cũng vậy. Mình hơi nhíu mày. Bác trông xe đoán ngay được cu cậu này tiếc tiền, nên chỉ cho mình bãi đậu miễn phí ở đoạn dưới, cách đó 400 mét. Không tệ, 400 mét đi bộ thì có sao đâu. Mình quay đầu xe, gửi ở bãi xa hơn một xíu. Chuyến đi lần này, dự toán tuy không quá khắt khe, nhưng cái gì không cần tiêu thì mình sẽ không tiêu; tiết kiệm được chút nào hay chút đó. Lại còn tự viện thêm cái cớ: đi bộ cho mỏi chân, tối về nằm ngủ sẽ ngon.
03Nhặt đá trên đỉnh
Asahidake thực ra có thể leo từ chân núi lên. Cơ mà thời tiết thất thường, thời gian cũng không dư dả, nên mình chọn mua vé cáp treo khứ hồi, hết 3.500 yên — khoản chi lớn nhất trong ngày. Chuyến này mình mang theo cuốn sổ để đóng dấu (stamp) những nơi đã qua. Nhìn quanh ga cáp treo không thấy con dấu nào, mình buột miệng hỏi bác bán vé. Mình hỏi bằng tiếng Nhật, bác trả lời bằng tiếng Anh, rồi đưa cho mình con dấu. Chưa lên đến đỉnh mà cảm giác đã hoàn thành được nửa hành trình. Đấy, có mỗi con dấu thôi mà khiến người ta thấy như đạt được thành tựu gì đó rồi.
Thời gian vừa khít, mình lên cáp treo. Nay trời mây, nhìn quanh sương mù vây kín. Cáp cũng lớn, mỗi chuyến chở được khoảng 40 người. Như bệnh nghề nghiệp, mình bắt đầu nhẩm: mỗi chuyến chở 40 người, tỷ suất lấp đầy 70% (chuyến của mình thì kín gần 100%), giá một chiều 1.750 yên, thời gian vận hành 13 phút, vị chi một ngày cáp treo này mang lại doanh số là... Tính tới đó thì mây bay lờ lờ qua ô cửa, cảnh đẹp quá, không còn tâm trạng đâu mà tính nữa. Mình bắt đầu ngắm Asahidake.
Đỉnh Asahidake cao 2.290 mét, cao nhất Hokkaido — có nơi lại ghi 2.291 mét. Trên đỉnh còn vương lại tuyết. Nhiều cây cỏ và hoa thuộc hệ thực vật núi cao, màu tím và trắng chiếm chủ đạo. Thân cây không cao; chắc ở nơi lạnh và gió to thế này, thân cỏ sẽ hợp lý hơn. Tháng bảy mà quanh mặt hồ còn đọng nhiều tuyết. Chỗ ga dừng là nơi cảnh đẹp, người ta có thể đi dạo xung quanh. Ai thích leo núi thì đi thêm chừng 3 cây số một chiều, tính cả hai chiều mất chừng 4–5 tiếng. Trời sương mù, hôm trước lại có gấu xuất hiện, nên mình không mạo hiểm, chọn phương án an toàn là đi dạo quanh.
Gần đó có một khu người ta gọi là vực địa ngục. Nơi đó có hơi khí thoát ra từ lòng núi. Tiếng phì phì phò phò nghe rất rõ — không phải tiếng nước chảy, mà rõ ràng là tiếng hơi thoát ra. Chột dạ, mình bảo nếu núi này phun trào thì cũng chẳng lạ.
Giữa trưa mà trên đỉnh sương dày, người đi trước cách mấy bước chân đã nhìn không ra. Trước khi tới đây, mình không dám tưởng tượng đây là cảnh tượng của tháng 7 — vì với mình, tháng bảy là lúc trời đủ nóng để mặc áo ba lỗ. Trên đỉnh núi, mặc áo hai lớp mà vẫn lạnh. Trong lớp sương mù đó, mình nghe được một tiếng chuông, như tiếng chuông chùa. Nó vang lên đâu đó, nhưng sương mờ quá, không nhìn thấy ở đâu. Rồi mình cũng lần tới được chỗ đó. Đọc tấm bảng mới biết câu chuyện: cuối tháng 12 năm 1962, 11 sinh viên câu lạc bộ leo núi thuộc phân hiệu Hakodate của Đại học Học nghệ Hokkaido leo Đại Tuyết Sơn — dãy núi bao gồm cả Asahidake. Trong thời tiết khắc nghiệt âm 20, âm 30 độ, 11 người đi mà chỉ một người trở về được. Đây là tai nạn đau thương nhất trên ngọn núi này. Sau này, chiếc chuông được dựng lên, phần để tưởng niệm mười người đã nằm lại, phần để ai đi qua gõ lên, cho những người đang leo núi trong sương mù hình dung được mình đang ở nơi nào. Mình cũng rung một tiếng chuông rồi bước đi. Ở những nơi mình đang được bước đi cùng những sợi dây thừng chắc chắn này, đã có những con người tiên phong đi trước khai phá.
Trên hành trình này mình còn đặt ra một thử thách: tại ngọn núi cao nhất sẽ dành thời gian tập yoga, và mang về một món quà từ ngọn núi. Mình dừng bên đường. Đường ở đây nhiều sỏi. Có chỗ chỉ cần vượt ra khỏi hàng rào là thấy một tảng đá lớn, đủ để ngồi thiền trên đó. Đắn đo một chút, mình quyết định không vượt rào, ngồi tạm bên đường tập bài giãn cơ đơn giản. Rồi mình nhặt lấy hai viên đá nhỏ, một trắng một vàng — mình cho rằng đó là hai màu đặc trưng của ngọn núi. Vậy là hoàn thành lời hứa với bản thân. Mình xuống núi, ăn tạm bát cơm cà ri rồi lên đường về nơi cắm trại.
04Qua đỉnh núi trời nắng đẹp
Đường xuống núi bon bon. Lên khó bao nhiêu thì xuống dễ bấy nhiêu. Đường này cũng có các bạn đạp xe, nên mình hình dung ai đi xe đạp chắc thích lắm cái cảm giác băng băng đổ dốc. Asahidake có đường leo sang đỉnh đối diện, nhưng không có đường ô tô, thành ra phần lớn mọi người phải quay đầu nếu muốn vòng sang phía bên kia. Mình cũng chọn lộ trình đó, quay đầu hướng về Asahikawa.
Chỗ ngủ ngày đầu tiên quả là không tệ. Nhưng với suy nghĩ cho mình thử những nơi mới mẻ, mình chọn một công viên ở ngoại thành, tên là Kamui no Mori. Đi được nửa đường thì trời hết mây, quang đãng và nắng vàng ươm. Ở Hokkaido, đừng tin dự báo thời tiết: chỉ cần khác nhau một chút về thời gian và địa điểm là thời tiết đã hoàn toàn khác rồi. Thay vì xem dự báo, chọn quan sát bản đồ mây sẽ ổn hơn. Có những đoạn đường, mây chạy trước in bóng xuống mặt đường, mình chạy xe đuổi theo. Kiểu như xe Cub đuổi mây. Thấy cũng vui vui.
Rút kinh nghiệm vụ tìm chỗ cắm trại ngày đầu, mình tính toán sao cho dư dả thời gian khi tới camp site: làm thủ tục xong rồi muốn đi đâu thì đi. Bởi vậy khi đi Hokkaido, thay vì tính giờ quá sát, cứ chọn nơi nào cảm thấy có thể tới được quanh khoảng 4 giờ chiều là đẹp nhất. Công viên mình chọn lần này là một nơi như vậy: rộng, đẹp, có nhiều đồ chơi cho trẻ em.
05Chuyện những cái tên
Ngày hôm nay mình đi Asahidake, lúc vòng về ghé qua thị trấn Biei, rồi lúc cắm trại thì đi qua quả đồi Kamui và ghé công viên Kamui. Cuối ngày xâu chuỗi lại, mình mới thấy thật kỳ lạ: tất cả những cái tên này đều là tên sản phẩm mình đã từng làm trong thiết kế.
Ở Mỹ, khi làm một sản phẩm mới, người ta thường đặt cho nó tên một ngọn núi, một sân bay, hoặc một vị thần Hy Lạp — thường là tên nước ngoài. Về tới công ty mình, khi kick-off dự án, một cái tên thuần Nhật lại được đặt riêng. Nhờ vậy một sản phẩm có hai cái tên, một tên Mỹ, một tên Nhật.
Trong ba cái tên trên, hai cái — Asahi và Kamui — là sản phẩm sản xuất hàng loạt năm nay. Còn Biei đang ở giai đoạn phát triển, năm sau sẽ sản xuất hàng loạt. Trong một ngày, mình đã lướt qua tất cả những sản phẩm mình từng làm. Thời gian như được cô đặc lại, để hành trình hai năm qua rút ngắn chỉ còn trong một ngày. Hồi còn làm việc, mình biết đó là những cái tên đẹp; cơ mà nếu được đặt chân tới những ngọn núi này từ sớm, chắc hẳn cảm giác gắn bó với sản phẩm còn tăng lên nhiều.
Ừ, chắc thế thật. Cơ mà mình lại nghĩ theo hướng khác. Vì đây là thời điểm mình dừng công việc, rồi lon ton trên đất Nhật, nên việc gặp lại những cái tên này giống như một bộ phim tua nhanh về những gì mình đã trải qua. Cuộc đời chúng ta cũng vậy: những gì đang diễn ra đều đang được quay lại như một bộ phim, và sẽ có một ngày ta có cơ hội tua nhanh để nhìn lại. Chủ động với cuốn phim tua nhanh đó hay không là lựa chọn của mỗi người; còn mình, mình có cảm giác như vừa làm việc đó, chỉ trong một ngày.
06Bên kia ngọn núi là phố thị
Bỏ hành lý xuống rồi đi vào khu cắm trại. Chỗ này đẹp, nhà vệ sinh rộng, trông chẳng khác gì một sân golf hạng sang. Nắng sau 4 giờ chiều không gắt. Mình lấy cái xe đẩy chất hành lý rồi kéo vào khu cắm trại. Trên đường đi, mình khựng lại một nhịp. Mùi cỏ thơm. Là mùi cỏ mật. Cái mùi mà hồi nhỏ phải đi tìm khắp cánh đồng mới ra được vài búi. Tụi mình nhổ lên, lấy tay vò vò cho nát ra; khi đó mùi cỏ dậy lên thơm thật thơm. Mình thường bỏ vào túi áo, để tẩy bớt cái mùi hôi những buổi ngồi lưng trâu. Ở công viên này, người ta vừa cho máy cắt hết một loạt. Cỏ được hút đi, nhưng những vết cắt đủ làm tinh dầu cỏ thơm lừng cả một vùng. Cái mùi dịu và ngọt ấy, thật tuyệt vời.
Xếp xong đồ, mình đi tìm chỗ đổ xăng và mua đồ ăn tối. Mai đi đường núi nên phải đổ đầy bình và mua thêm xăng dự phòng. Ở Nhật, người ta bán những bình xăng nho nhỏ, nhưng người mua không được tự rót, mà phải nhờ nhân viên trạm xăng — người có chứng chỉ hành nghề liên quan tới cháy nổ. Bình đựng cũng phải là loại chuyên dụng. Mình mua một lít. Đổ xong, thấy tiệm sách và DVD kế bên, mình tạt vào. Mọi lần thì được mang cặp vào, nhưng ở đây họ yêu cầu bỏ vào locker. Có gì đó là lạ. Mà lạ thật: biển hiệu ghi là sách, nhưng bên trong chẳng có cuốn sách nào, chỉ toàn tạp chí và DVD 18+. Tò mò, mình đi hết một lượt, thấy có cả khu bán đồ chơi người lớn. Thôi, xem qua thế là đủ, đi mua đồ ăn chứ trời sắp tối.
Chỉ cách một ngọn đồi mà một bên là công viên vắng bóng người, chỉ có rừng và cây; còn bên này đường rộng rãi, xe chạy tấp nập. Đi một lát thấy dealer Toyota, Nissan; dọc đường hàng loạt hàng quán; thêm một đoạn nữa thì thấy tàu điện JR chạy qua. Cảm giác này vốn không lạ, vì mình từng ở Tokyo, Nagoya, Osaka, Hiroshima, từng đi Thượng Hải, Đài Loan, Seoul, New Delhi, Michigan. Nhưng lạ thật: khi ngâm mình suốt ngày trong những cung đường núi, tự dưng cái cảnh mái nhà san sát lại trở nên xa xỉ đến kinh khủng.
07Gặp một người bạn Bỉ
Công viên to là vậy mà chỉ có hai người cắm trại: mình và một người Bỉ tên Thomas. Thomas làm giáo viên, được nghỉ hai tháng nên quyết định đạp xe khám phá Nhật Bản. Hôm qua Thomas mới từ Furano qua, bữa nay ghé Kamui và chọn nơi gần thành phố, vì 9 giờ sáng mai có trận World Cup Bỉ gặp Mỹ, cần chỗ có wifi để xem.
Công viên có cái ghế dài, thành ra sau khi cả hai vào thành phố kiếm được chút đồ ăn mang về, tụi mình ngồi đó nói chuyện. Trên hành trình này mình thấy nhiều ô tô, nhiều mô tô phân khối lớn, nhiều xe ô tô cắm trại; xe đạp thì ít hơn, mà hễ thấy xe đạp thì phần nhiều là người nước ngoài. Có những cung đường thấy hai vợ chồng tóc vàng, vài túi hành lý nhỏ bên hông, đạp xe lên sườn núi. Thomas cũng không ngoại lệ. Và có vẻ như, nhìn các bạn đạp xe, ta học được rất nhiều điều.
Tối giản. Cái xe đạp của Thomas nhẹ tới mức có thể treo lên cây để sửa dây xích. Đồ đạc gói gọn gàng cùng một chiếc ba lô nhỏ, thể tích có khi chỉ bằng 1/3 số đồ mình chất lên Super Cub — mà mình đã tối ưu kha khá rồi đấy. Nhìn sang ô tô thì đồ của mình khá ít, nhưng nhìn sang xe đạp thì đồ của mình vẫn còn nhiều. Ồ ra thế, chúng ta luôn có vô số đối tượng để so sánh. Cơ mà có một điều mình tự tin nói: nếu muốn học sự gọn gàng và tinh gọn, hãy nhìn những người đạp xe đường trường. Họ biết cái gì quan trọng, cái gì không.
Cách ly với digital. Thomas ngoài bốn mươi, là giáo viên và thường xuyên đi du lịch: đã qua Ấn Độ, Myanmar, Colombia, và lần này là Nhật Bản. Thomas bắt đầu kiểu hành trình này chừng 10 năm trước — chắc là đi rồi nghiện, thành ra cứ tới kỳ nghỉ hai tháng mỗi năm lại xách xe đạp lên đường. Chuyến này kéo dài 7 tuần.
Thomas không dùng Facebook, cũng không dùng Instagram, chỉ dùng một website để đăng hành trình chia sẻ với bạn bè và gia đình; nền tảng liên lạc là WhatsApp — không hơn không kém. Thomas bảo từ trước khi digital phổ biến, cậu ấy đã coi trọng những cuộc gặp vật lý hơn những cái like cái love trên SNS. Và vì không bị nhiễm từ đầu, nên khi người ta nghiện digital thì Thomas nghiện cái cảnh đạp xe cho mỏi chân. Cũng nhờ vậy mà Thomas đã đi gần hết châu Âu, và điểm tiếp theo là các quốc gia trên thế giới.
7 tuần khám phá Nhật Bản bằng xe đạp — nghe có vẻ phi lý nhưng thực ra lại hợp lý. Vì chỉ cần những nơi có dấu ấn, không nhất thiết phải đi hết; có thể bỏ qua và chọn những nơi mình muốn tới. Mình giới thiệu cho Thomas ba địa điểm để thêm vào danh sách:
- Quán Komeda ở Asahikawa: có wifi, có đồ ăn sáng, mở cửa sớm — kịp xem trận bóng ngày mai.
- Dogo Onsen: nếu đi Henro quanh Shikoku thì nên ghé; có lần mình đợi chừng 3 tiếng để được tắm ở nơi mang câu chuyện suối nước nóng chữa lành chân cho chú chim diệc trắng.
- Shimanami Kaido: cái này vốn đã nằm trong danh sách của Thomas, vì là cung đường nổi tiếng với bất kỳ ai mê đạp xe — xuyên qua các hòn đảo, dài chừng 70km, qua mỗi chặng lại được thưởng một cảnh đẹp hùng vĩ.
Quan tâm tới môi trường. Giật mình khi trong câu chuyện, Thomas nhắc tới từ khóa PFAS (per- and polyfluoroalkyl substances). Một giáo viên không chuyên về hóa thì có thể không biết tới từ này; còn mình chỉ biết nó khi làm trong công ty, lúc công ty nghiên cứu vật liệu PFAS-free theo quy định của các nước châu Âu về loại bỏ PFAS khỏi nguyên liệu để bảo vệ sức khỏe con người.
Nói "quan tâm tới môi trường" nghe có vẻ xa lạ. Nhưng thực ra, chỉ cần quan tâm tới những điều quanh mình, hiểu về những thứ gây hại, và có một hành động nhỏ để giảm thiểu chúng, là ta đã quan tâm tới môi trường rồi. Cuộc trò chuyện với Thomas khiến mình hình dung được về những quốc gia châu Âu mê xe đạp, dùng túi eco và chuộng thực phẩm hữu cơ.
Lời khuyên cuối cùng mình dành cho Thomas: nhớ cất cái bánh đang ăn dở vào trong lều, không thì đêm nay quạ sẽ tha đi mất. Tắt đèn.