Tình bạn Phan Bội Châu – Bác sĩ Asaba Sakitaro: Ơn nghĩa tình vượt cả biển khơi
Trời Fukuroi hôm ấy se lạnh, nắng xiên nhẹ qua khung cửa kính quán cà phê cạnh ga. Nam ngồi đối diện Kitaro, trước mặt là tách trà bay hơi trắng và đĩa cam Hamamatsu vàng rực, thơm mát.
Nam chợt thấy trên tường treo một bức ảnh đen trắng. Trong ảnh, một người đàn ông Việt Nam với bộ áo dài điển hình của một tri thức đầu thế kỷ hai mươi, đứng cạnh một người Nhật có gương mặt hiền hậu.
– Ủa Kitaro, đây chẳng phải cụ Phan Bội Châu sao? – Nam ngạc nhiên chỉ tay vào bức ảnh – Còn người đứng cạnh ông biết là ai không?
Kitaro nở nụ cười tự hào:
– Ông cụ đó chính là cụ Asaba Sakitaro, tổ tiên tôi đấy.
Nam ngớ người:
– Ra vậy… hóa ra ông nối nghiệp không phải samurai mà là… làm cách mạng à?
Kitaro bật cười:
– Không dám. Nhưng đúng là cụ tôi từng giúp cụ Phan hết lòng trong phong trào Đông Du. Khi cụ Phan sang Nhật kêu gọi giúp đỡ thanh niên Việt Nam sang học để chống Pháp, cụ Asaba – khi ấy là một bác sĩ ở Fukuroi – đã không ngần ngại mở cửa nhà, nấu cơm, dạy tiếng, tìm trường, dịch tài liệu, thậm chí bảo vệ khi mật thám theo dõi. Cụ từng nói: “Chỉ mong Việt Nam độc lập, tôi không cần ơn huệ gì.”
Nam khẽ gật đầu, trong lòng ấm lại.
– Hèn chi cụ Phan quý quá, còn nhắc tên trong hồi ký. Sau này phong trào Đông Du thất bại, cụ bị trục xuất khỏi Nhật. Khi nghe tin ân nhân qua đời, cụ đã quay lại dựng bia, khắc thơ để tỏ lòng biết ơn.
Kitaro nói giọng trầm xuống:
– Câu chuyện này đã được dựng thành phim. Có lần tôi xem bộ phim “Người cộng sự”, vừa xem vừa rơi nước mắt. Lịch sử không chỉ là chiến tranh, mà còn là tình người.
Nam nhìn bạn, mỉm cười:
– Ừ… Nếu chiến tranh chia rẽ con người bằng súng đạn, thì tình nghĩa sẽ nối họ lại bằng những cây cầu vô hình. Và đôi khi, những cây cầu ấy bền hơn cả thời gian.
ファン・ボイチャウと浅羽佐喜太郎の友情 - 国境を越えた義理と情
袋井のその日、外は少し肌寒くて、駅前の喫茶店には午後のやわらかい光が差し込んでいた。テーブルには湯気の立つお茶と、浜松のみずみずしいミカン。
ふとNamは壁にかかった古いモノクロ写真に目を止めた。髭をたくわえたベトナム人男性と、その隣に穏やかな顔をした日本人男性。
「これ…ファン・ボイチャウだよね?」Namが指差す。「で、隣の人、わかる?」
Kitaroがにやっと笑った。
「うん、それ、俺の先祖の浅羽佐喜太郎だよ。」
Namは少し驚いて、
「へぇ…侍の家系かと思ったら、革命家の家系だったんだな。」
Kitaroは肩をすくめる。
「革命家ってほどじゃないけど、ファン・ボイチャウの東遊運動を全力で助けた人だよ。当時、袋井で医者をしてて、家に泊めたり、ご飯作ったり、日本語教えたり、学校探したり、書類を訳したり。スパイから守ったこともあったらしい。“ベトナムが独立すれば、それで十分だ”って言ってたんだって。」
Namは深くうなずく。
「だからファン・ボイチャウも感謝して、回想録に名前を残したんだな。運動が失敗して日本を追放されたあと、恩人の死を知って、わざわざ戻って碑を建てて詩まで刻んだんだろ。」
Kitaroは少し遠くを見るように言った。
「映画『共同のパートナー』を観たことあるけど、本当に泣けた。歴史って戦争の話だけじゃない。人と人の温かさの話でもあるんだ。」
Namはお茶をすすって微笑む。
「そうだな。戦争が人を切り離すなら、情は人をつなぐ橋になる。そして、その橋は、時を超えて残ることがあるんだよ。」
The Friendship of Phan Boi Chau and Dr. Asaba Sakitaro – A Bond Beyond Borders
That afternoon in Fukuroi, the air was cool, and soft sunlight spilled into a small café by the station. On the table sat steaming cups of tea and bright, fragrant Hamamatsu oranges.
Nam’s eyes were drawn to an old black-and-white photograph on the wall: a bearded Vietnamese man standing beside a kind-faced Japanese gentleman.
“Isn’t that… Phan Boi Chau?” Nam asked, pointing. “And the man next to him—do you know who he is?”
Kitaro grinned.
“That’s my ancestor, Asaba Sakitaro.”
Nam raised his eyebrows.
“So… not descended from samurai, but from a revolutionary?”
Kitaro laughed.
“Not exactly. But yes—he helped Phan Boi Chau wholeheartedly during the Dong Du movement. At the time, he was a doctor in Fukuroi. He gave him shelter, cooked meals, taught Japanese, found schools, translated documents, even protected him from spies. He once said, ‘If Vietnam becomes independent, that will be thanks enough.’”
Nam nodded slowly.
“No wonder Phan Boi Chau mentioned him in his memoirs. After the movement failed and he was expelled from Japan, he returned upon hearing of his friend’s death—built a memorial, and carved a poem into it.”
Kitaro’s voice softened.
“I once watched the TV drama ‘The Partner.’ I cried. History isn’t only about war—it’s also about kindness.”
Nam smiled.
“Yes… If war separates people with weapons, friendship builds bridges with invisible threads. And sometimes, those bridges last longer than time itself.”
Viết đánh giá
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.