Quán ăn Nhật tại Việt Nam tăng lên từng ngày
Trưa hè Hà Nội, mặt đường hắt hơi nóng như bếp lò. Nam kéo Kitaro rẽ vào một quán mì cá Nhật ở một con hẻm nằm cạnh Times City. Cánh cửa gỗ trượt mở ra, mùi nước dùng cá ngọt dịu trộn với mùi gỗ ấm áp ùa ra, khiến hai người như lạc vào một góc nhỏ của Kyoto.
Nam vừa cầm đũa vừa nói, mắt liếc ra ngoài phố:
– Ông có thấy dạo này nhà hàng Nhật ở Việt Nam mọc nhanh như nấm không? Năm 2015 mới có khoảng 770 quán, mà tới 2020 đã gần 2.500. Tính ra trên cả nước cứ trung bình mỗi ngày mọc thêm một quán.
Kitaro vừa húp một thìa nước dùng trong mà không tanh vừa gật gù:
– Nhanh thật. Tôi có biết ở Thượng Hải giờ số lượng quán ăn Nhật đang chững lại, còn ở Việt Nam thì như đang vào nhạc khúc nấm sau mưa. Tôi đoán Sài Gòn vẫn nhiều nhất chứ?
Nam gật đầu:
– Chỉ riêng TP.HCM đã có khoảng 944 nhà hàng, tập trung dày đặc ở Quận 1 và Quận 3. Khu Lê Thánh Tôn – Thái Văn Lung, người ta gọi là “Little Tokyo”, cứ vài chục mét lại gặp một biển hiệu chữ Nhật.
– Hà Nội cũng đâu kém – Nam nói tiếp – Hơn 40 nhà hàng nổi tiếng: Hatoyama, Okita, Ginza Sushi Express… Rồi các chuỗi như Isushi, Kichi-Kichi, Tokyo Deli cũng lan khắp. Isushi hơn 20 chi nhánh, Kichi-Kichi hơn 100 nhà hàng ở 29 tỉnh thành, Tokyo Deli thì 13 ở Sài Gòn, 2 ở Hà Nội.
Kitaro cười:
– Ẩm thực Nhật đâu chỉ là vị giác, còn là thị giác. Người Việt giờ sành ăn, món Nhật sống khỏe là chắc. Biết đâu tôi về Nhật học nấu ăn, rồi quay lại mở quán cạnh nhà ông…
Nam mỉm cười, thong thả đáp:
– Cứ mở đi, biết đâu trong tương lai, khi khách Việt bước vào quán của ông, họ chẳng còn nghĩ đó là “ẩm thực Nhật” hay “ẩm thực Việt” nữa. Mà chỉ đơn giản là… món ăn ngon làm ấm bụng người ta, giống cách người Nhật thuần hóa món cà ri để bây giờ người ta quên mất cà ri có nguồn gốc từ Ấn Độ.
ベトナムで、日本の食堂が、日ごとに静かに増えていく。
昼下がりのハノイ。
アスファルトは熱を抱きしめたまま、ゆっくりと息をしている。NamとKitaroは、Times Cityの近くにある、日本風の魚ラーメンの店に滑り込んだ。木の引き戸を開けた瞬間、魚のだしのやわらかな匂いと、古い木の温もりがふわりと体にまとわりついた。外の光と音は、ドアの向こうに置き去りにされた。
Namは箸を手にしながら、ふと外の通りに目をやる。
「Kitaro、最近ベトナムで日本料理の店が、雨上がりのきのこみたいに増えているのを感じないか?」
2015年には約770軒だったのが、2020年には2500軒近く。たった5年で、数字は三倍を超えていた。平均一日1店舗ができている驚き数字だ。
Kitaroは、黄金色のスープをひと口すすり、静かにうなずく。
「本当だな。上海ではもう数が頭打ちになっているのに、ここではまだ成長している。ホーチミンが一番多いんだろ?」
Namはうなずきながら続ける。
「ホーチミンには約944軒あって、1区と3区に集中している。Lê Thánh TônとThái Văn Lungの通りは“小さな東京”って呼ばれているんだ」
「ハノイも負けてないよ」Namは言葉を重ねる。「Hatoyama、Okita、Ginza Sushi Express…有名な店が40軒以上ある。それにIsushiは全国で20店舗以上、Kichi-Kichiは29の省と市に100軒以上。Tokyo Deliもホーチミンに13、ハノイに2軒ある」
Kitaroは湯気の向こうで笑い、冗談めかして言った。
「日本料理は味覚だけじゃなく視覚でも食べるものだ。ベトナムの人がますます食にこだわるなら、ここで生き残れるはずだな。いっそ俺、日本で料理を学んでから、ここに戻って店を開こうか」
Namは少し笑ってから、スープの中で麺を泳がせた。
「いいじゃないか。そのときは、もう“日本料理”とか“ベトナム料理”とかじゃなくなるだろう。ただ、誰かの心とお腹をあたためる、うまい料理になるだけだ。日本人がカレーを自分たちの味にして、いまでは、それがインド生まれだと忘れられてしまったように。」
In Vietnam, Japanese eateries keep quietly multiplying, day by day
The afternoon in Hanoi was heavy with heat, as if the asphalt had been holding its breath since morning. Nam and Kitaro slipped into a small Japanese-style fish noodle shop near Times City. The moment the wooden sliding door opened, the gentle aroma of fish broth mingled with the warmth of aged wood, wrapping around them like an old friend. Outside light and noise stayed behind the door.
Nam, holding his chopsticks, glanced at the street.
“Kitaro, have you noticed? Japanese restaurants in Vietnam are popping up like mushrooms after rain.”
Back in 2015, there were only around 770. By 2020, the number had grown to nearly 2,500 — more than tripling in just five years.
Kitaro took a slow sip of the golden broth and nodded.
“True. In Shanghai, the numbers have plateaued, but here… it’s still growing. Ho Chi Minh must have the most, right?”
Nam nodded again.
“About 944, mostly in District 1 and District 3. The streets of Lê Thánh Tôn and Thái Văn Lung — people call it ‘Little Tokyo.’”
“Hanoi isn’t far behind,” Nam added. “Over 40 famous Japanese restaurants — Hatoyama, Okita, Ginza Sushi Express. Chains too: Isushi with over 20 branches nationwide, Kichi-Kichi with more than 100 in 29 provinces, and Tokyo Deli with 13 in Ho Chi Minh City and 2 in Hanoi.”
Through the steam of his bowl, Kitaro smiled, half-joking.
“Japanese food isn’t just for the tongue — it’s for the eyes. If Vietnamese people keep refining their taste, it’ll thrive here. Maybe I should learn to cook in Japan, then come back and open a place.”
Nam chuckled, swirling his noodles in the broth.
“Do it. By then, it won’t matter if it’s ‘Japanese’ or ‘Vietnamese’ food. It’ll just be good food — the kind that warms both the stomach and the soul. Like how the Japanese made curry their own,
until people almost forgot it was born in India.”
Viết đánh giá
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.