“Ngôn ngữ – cây cầu nối những tâm hồn”
Cỡ chữ:

“Ngôn ngữ – cây cầu nối những tâm hồn”

Một buổi sáng ở Tokyo, gió mùa thu se se, ánh nắng xuyên qua hàng cây bạch quả vàng rực trong khuôn viên Đại học Ngoại ngữ Tokyo (TUFS). Nam và Kitaro vừa bước qua cổng trường thì từ xa vang lên một giọng nói khiến cả hai khựng lại:

“Chào anh, em là Suzuki Kotomi. Em đã học tiếng Việt được hai năm…”

Tiếng Việt ấy… không hề lơ lớ như Nam tưởng. Ngược lại, nó trong trẻo và chuẩn xác đến mức anh phải bật cười, quay sang nhìn Kitaro:
– Ông thấy chưa, thanh niên Nhật bây giờ mà phát âm ‘chào anh’ chuẩn thế này đấy.
– Chuẩn hơn cả mấy ông Tây ở Bùi Viện ấy chứ! – Kitaro phụ họa.

Kitaro kể, TUFS là một trong những trường đầu tiên ở Nhật có chương trình tiếng Việt chính thức. Hồi anh còn là sinh viên, lớp này nổi tiếng là “siêu khó”: ngữ pháp đảo lên đảo xuống, thanh điệu thì xoắn cả tai. Có đứa bạn anh còn thề rằng học tiếng Trung… dễ hơn.

Nam gật gù. Giờ không chỉ TUFS, mà cả Đại học Daito Bunka, Ritsumeikan APU ở Beppu cũng dạy tiếng Việt bài bản: giáo trình chuẩn, giao lưu văn hoá, thậm chí gửi sinh viên sang Việt Nam du học ngắn hạn.

Có lần Kitaro hỏi một sinh viên: “Sao em học tiếng Việt?”. Cậu trả lời: “Mẹ em là người Việt, em muốn nói chuyện với bà ngoại.” Nam nghe mà lòng chùng xuống. Anh chợt nhận ra, tiếng Việt đâu chỉ là ngôn ngữ – nó là sợi dây nối gia đình, là ký ức tuổi thơ, là cả cơ hội việc làm khi những công ty Nhật ngày càng gắn bó với Việt Nam.

Nam cười:
– Ở Việt Nam, nhiều người vẫn hỏi ‘Học tiếng Nhật xong làm gì?’. Chắc họ nên gặp mấy sinh viên Nhật này để hiểu rằng học ngôn ngữ đôi khi không phải chỉ để làm việc… mà là để kết nối.

Gió Tokyo vẫn thổi qua hàng bạch quả vàng. Trong khoảnh khắc đó, Nam nghĩ, ngôn ngữ nào cũng là một cây cầu. Chỉ là… bạn có dám bước qua để gặp ai đó ở phía bên kia hay không.

「言葉は、心と心をつなぐ橋」

秋の東京。銀杏並木の下を歩きながら、僕とKitaroは東京外国語大学のキャンパスに入った。
少し先から、やわらかくて、でもはっきりとした声が聞こえてきた。

「チャオ・アイン。私は鈴木ことみです。ベトナム語を二年間勉強しました。」

その発音は、驚くほど自然だった。
「なあ、Kitaro。今の“チャオ・アイン”、完璧じゃないか?」
「Bui Vien通りの外国人よりずっと上手いな。」と、彼は笑った。

Kitaroによると、東京外国語大学は日本で最も早くベトナム語を正規科目として導入した大学の一つだ。文法は順番が入れ替わり、声調は耳をねじるように複雑だ。彼の友人の中には「中国語の方がまだ楽だ」と言う者もいたらしい。

今では、TUFSだけでなく、大東文化大学や別府の立命館アジア太平洋大学(APU)でも本格的にベトナム語が学べる。教科書があり、文化交流があり、短期留学でベトナムに行く機会もある。

ある学生に「なぜベトナム語を学ぶのか」と尋ねたら、「母がベトナム人で、祖母と話したいから」と答えたそうだ。
言葉は、ただのコミュニケーション手段ではない。家族の記憶をつなぎ、人生の選択肢を広げる橋にもなる。

「ベトナムでもよく『日本語を学んで何になる?』と聞かれるけど、こういう学生に会えば分かるよ。」と僕は言いたい。

風が、黄色い銀杏の葉をふわりと揺らす。
言葉は橋だ。向こうは広いぞ。あとは、あなたがその橋を渡るかどうかだけだ。

“Language – The Bridge Between Hearts”

It was an autumn morning in Tokyo. Beneath the golden ginkgo trees, Kitaro and I walked into the campus of Tokyo University of Foreign Studies (TUFS).
From a short distance away, a gentle yet confident voice called out:

“Chào anh, my name is Suzuki Kotomi. I’ve been studying Vietnamese for two years.”

The pronunciation was so clear, so natural, that I couldn’t help but smile.
“Kitaro, did you hear that? That ‘chào anh’ was perfect.”
“Better than some foreigners in Bui Vien,” he laughed.

Kitaro explained that TUFS was one of the first universities in Japan to offer Vietnamese as an official major. The grammar twists and turns, and the tones can tie your ears in knots. One of his friends even swore that Chinese was easier to learn.

These days, it’s not just TUFS. Daito Bunka University, and Ritsumeikan APU in Beppu, also offer well-structured Vietnamese programs—with proper textbooks, cultural exchange, and even short-term study trips to Vietnam.

Once, Kitaro asked a student, “Why do you study Vietnamese?”
The answer came softly: “My mother is Vietnamese. I want to speak with my grandmother.”

A language, I thought, is never just words. It’s a bridge to family, to memory, to opportunities you never imagined.

“In Vietnam,” I said, “people often ask: ‘What can you do after learning Japanese?’ Maybe they should meet these Japanese students, and they’ll understand—it’s not always about work. Sometimes, it’s about connection.”

The wind rustled through the golden ginkgo leaves.
Every language is a bridge. On the other side, the world opens wide.

The only question is—will you cross it?

Tiến trình đọc sách này 30%
0.0
0 đánh giá

Viết đánh giá

Có thể bạn cũng thích

0%

Đăng ký tài khoản

Bạn đã có tài khoản?

Bằng việc tạo tài khoản, bạn đồng ý với Điều khoản Sử dụngChính sách Bảo mật của chúng tôi.

Đăng nhập vào tài khoản

Danh sách chương

1. Ngôi trường tiểu học mang tên Junko tại Quảng Nam 2. Người Việt đầu tiên kết hôn với thương nhân Nhật Bản – chuyện tình thế kỷ 17 3. Hoa anh đào nở giữa lòng Việt Nam 4. Những chuyến thăm cấp cao giữa Việt Nam và Nhật Bản 5. Phong trào Beheiren – Khi người Nhật xuống đường vì Việt Nam 6. Người Nhật ở lại kháng chiến cùng Việt Minh 7. Tình bạn Phan Bội Châu – Bác sĩ Asaba Sakitaro: Ơn nghĩa tình vượt cả biển khơi 8. Tấm bia kỷ niệm ở sân bay Tân Sơn Nhất – dấu ấn của một tình bạn xa xôi 9. Truyện Kiều và bản dịch tiếng Nhật đầu tiên 10. “Ngôn ngữ – cây cầu nối những tâm hồn”Đang đọc 11. NHK NÓI tiếng Việt – VTV NÓI tiếng Nhật 12. Doraemon – tác giả cuốn truyện và câu chuyện bản quyền với NXB Kim Đồng 13. Những tác phẩm văn học Việt Nam được dịch qua tiếng Nhật   14. Vốn ODA Nhật viện trợ cho Việt Nam 15. Trường Đại học Việt – Nhật: Cầu nối tri thức và văn hóa  16. Keieijuku – Chương trình đào tạo quản trị kiểu Nhật ở Việt Nam 17. Số lượng công ty Nhật đầu tư vào Việt Nam – từ vài chục tới vài ngàn 18. Những dự án bất động sản mang tên tiếng Nhật tại Việt Nam 19. Tàu biển nối Việt – Nhật và những chuyến tàu hàng viễn đông 20. Phở Thìn giữa lòng Tokyo – Phở đi tới đâu tâm hồn Việt ở đó 21. AEON và câu chuyện hàng Nhật ở Việt Nam 22. Những địa điểm người Nhật yêu thích khi du lịch Việt Nam 23. Khi Việt – Nhật Gần Nhau Như Hàng Xóm 24. Quán cà phê người Nhật ở Hà Giang – mùi hương nơi địa đầu cực Bắc 25. Quán ăn Nhật tại Việt Nam tăng lên từng ngày 26. Giữa lòng Nhật Bản, nghe tiếng trâu gọi mùa hạ 27. Chuyến bay đầu tiên nối Việt Nam – Nhật Bản 28. Cô Ca Sĩ Nhật Hát Giữa Chiến Trường Việt Nam 29. Người Giáo Sư Việt Làm Cố Vấn Tại Nhật 30. Việt – Đức: Câu chuyện đôi song sinh mà người Nhật vẫn nhắc 31. Oshin – Từ câu chuyện tuyết trắng đến danh từ trong đời sống 32. Cây cầu Bãi Cháy và người Nhật mãi nằm lại 33. Honda – Từ thương hiệu đến tên gọi của cả một thói quen