Loại sách
Để mua sách chính hãng quý khách vui lòng đặt hàng trên đường dẫn chúng tôi cung cấp
Đôi dòng về Oliver Burkeman
Oliver Burkeman không phải là một “vị thần” về năng suất theo kiểu thúc giục chúng ta làm nhiều hơn. Từng là cây bút chủ lực của tờ The Guardian, ông đã dành cả sự nghiệp để thử nghiệm mọi phương pháp quản lý thời gian trên đời, chỉ để nhận ra một nghịch lý: chúng ta càng cố gắng kiểm soát thời gian, nó càng siết chặt lấy ta. Với lối viết sắc sảo, thực tế nhưng thấm đẫm tư duy triết học, Burkeman không dạy ta cách dọn sạch hòm thư đến. Ông dạy ta cách mỉm cười trước một hòm thư chẳng bao giờ trống, để bắt đầu sống thực sự trong khoảng 4.000 tuần ngắn ngủi của kiếp người.
Tuổi thọ trung bình của con người ngắn lắm. Ngắn đến mức nực cười. Nếu bạn sống đến 80 tuổi, cuộc đời bạn chỉ vỏn vẹn 4.000 tuần. Điều đáng lo ngại là hiện tượng thời gian trôi nhanh hơn khi ta có tuổi – một điều mà ai trên 30 tuổi chắc hẳn đều cảm nhận rõ. 4.000 tuần vốn đã ít ỏi, vậy mà quỹ thời gian càng vơi đi, tốc độ trôi của nó lại càng tăng tốc.
Dù có giải quyết xong bao nhiêu việc, dù thành công đến đâu, ta vẫn luôn mang theo cảm giác mình chưa thực sự làm được điều gì đó cốt lõi. Hiệu suất thực chất là một cái bẫy. Càng hiệu quả, bạn càng bận rộn. Càng xử lý xong các tác vụ nhanh bao nhiêu, những nhiệm vụ mới lại càng đổ về nhiều bấy nhiêu.
Chúng ta vẫn thường mơ về một ngày: khi dòng thác email ngừng chảy, danh sách việc cần làm dừng tăng thêm, khi ta đáp ứng hết kỳ vọng của mọi người và không còn bị deadline đuổi sát… đó là lúc ta hoàn hảo và bắt đầu làm những điều thực sự quan trọng. Hãy chấp nhận đi, ngày đó sẽ không bao giờ đến. Nhưng đừng buồn, vì đó thực sự là một tin tốt lành.
Trong một thế giới đề cao thành tích, dù bạn có lương cao đến đâu thì áp lực vô hình vẫn không ngừng bủa vây. Dù đạt được vị thế ai cũng mơ ước, bạn lại phải nỗ lực đến kiệt cùng chỉ để duy trì vị thế đó. Điều chúng ta cần không phải là tăng thêm hiệu suất, mà là điều ngược lại. Thay vì cố gắng làm tất cả, hãy học cách chiến thắng sự cám dỗ của việc muốn ôm đồm. Thay vì phản xạ vô điều kiện để giải quyết công việc, hãy học cách chung sống với nỗi bất an khi biết mình không thể hoàn thành mọi thứ. Hãy can đảm chọn “không làm”, ngay cả khi email và những lời nhờ vả vẫn đổ về. Hãy chịu đựng sự không thoải mái đó để tập trung vào điều thực sự quan trọng.
Sự kỳ vọng về một ngày mọi thứ đều tươm tất và ta có thời gian hoàn hảo chỉ là một ảo tưởng. Thay vì chạy theo thôi thúc muốn trải nghiệm mọi điều thú vị trên đời, hãy chấp nhận thực tế rằng điều đó là bất khả thi. Khi hiểu rằng mình chỉ có thể trải nghiệm một phần nhỏ bé của cuộc sống, bạn sẽ không còn thấy bồn chồn vì những gì mình chưa làm được. Khi đó, bạn mới thực sự tận hưởng được vài trải nghiệm ít ỏi mà mình may mắn có được.
Sống như thể “hôm nay là ngày cuối cùng” là chưa đủ. Bởi vì không phải là “như thể” nữa, mà thực tế khoảnh khắc này hoàn toàn có thể là khoảnh khắc cuối cùng của bạn. Không ai có thể chắc chắn tương lai còn tồn tại dù chỉ là một giây.
Chúng ta thường trốn tránh thực tế tàn khốc của sự hữu hạn bằng cách tìm kiếm những thú vui nhất thời hoặc vùi đầu vào sự bận rộn. Ta sợ phải đưa ra những quyết định không thể vãn hồi, nên thường để mặc cho xã hội quyết định thay: “đến tuổi phải kết hôn”, “phải tiếp tục công việc này dù không thích”… Đó thực chất là sự né tránh trách nhiệm. Ta giả vờ như mình không có sự lựa chọn vì thực tại của việc chọn cái này và bỏ cái kia quá nặng nề.
Trốn tránh thực tại có vẻ thoải mái hơn, nhưng sự thoải mái đó khiến ta rỗng tuếch và đánh mất cuộc đời mình. Chỉ khi trực diện đối mặt với sự hữu hạn, ta mới thực sự bắt đầu sống.
Việc từ bỏ điều gì đó vốn dĩ đau lòng, nên ta mới muốn ôm đồm tất cả. Nhưng mỗi quyết định thực chất là một cơ hội để chọn lấy điều tuyệt vời trong vô vàn khả năng. Đừng nghĩ rằng mình bị tước đoạt mất những lựa chọn khác. Lựa chọn vốn xuất hiện giống như một bữa tiệc buffe, bạn tham gia và không ăn được hết, nhưng bạn có quyền chọn món bạn thích nhất. Thay vì tiếc nuối vô vàn những lựa chọn không được chọn, việc tập trung cho thứ ta chọn là cách làm khiến ta sống có ý nghĩa hơn.
Việc chỉ chọn một thứ không phải là thất bại, đó là sự cam kết chủ động. Chính thực tế rằng “ta có thể đã chọn những thứ giá trị khác” mới là điều đem lại ý nghĩa cho sự lựa chọn hiện tại. Ví dụ, hôn nhân có ý nghĩa vì bạn đã khước từ tất cả những người khác để cam kết với người trước mặt. Khi hiểu được điều này, bạn sẽ cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Thay vì nỗi sợ mất mát, bạn sẽ có được niềm vui của sự buông bỏ.
Cuộc đời là một chuỗi của những sự trì hoãn. Vì không thể làm hết mọi thứ, ai cũng sẽ chết đi khi vẫn còn cả đống việc chưa xong. Điều quan trọng không phải là xóa bỏ sự trì hoãn, mà là chọn lựa khôn ngoan cái gì cần được trì hoãn. Hãy can đảm để mặc những thứ khác để dành chỗ cho điều thực sự muốn làm.
Dưới đây là 3 nguyên tắc để giảm bớt công việc một cách thông minh:
Thực tại được tạo nên bởi sự chuyên tâm với khoảnh khắc ngay lúc này
Để có một trải nghiệm ý nghĩa, bạn phải chú tâm vào nó. Một bữa ăn ở nhà hàng Michelin cũng chẳng khác gì mì gói nếu tâm trí bạn đang ở nơi khác. Ở cạnh ai đó mà chỉ nghĩ về mình thì cũng giống như đang cô đơn vậy.
Chúng ta luôn lo âu vì mặc định rằng mình “sở hữu” và có thể “điều khiển” thời gian. Nhưng thời gian không thuộc về ta. Lập kế hoạch không xấu, nhưng vấn đề nằm ở khao khát muốn biết chắc chắn nỗ lực của mình có thành công hay không ngay tại thời điểm này. Chính điều đó tạo ra sự bất an.
Mọi khoảnh khắc đều có thể là lần cuối cùng. Cuộc đời hữu hạn nên mỗi trải nghiệm đều là duy nhất. Việc đón con, thăm ngôi nhà cũ, hay trò chuyện cùng bạn thân… đều sẽ có lúc kết thúc, thường là khi ta chưa kịp nhận ra “đây là lần cuối”.
Vì vậy, hãy trân trọng mỗi khoảnh khắc như thể đó là cơ hội cuối cùng. Đừng coi hiện tại là bàn đạp cho tương lai, điều đó thật sự rất khờ dại.
Cuối cùng, hãy chấp nhận một cuộc đời ý nghĩa “vừa đủ”. Đừng áp lực phải tạo ra những thành tựu vĩ đại để “để đời”. Khả năng bạn làm rung chuyển vũ trụ gần như bằng không. Ngay cả Steve Jobs, ở góc nhìn vũ trụ, cũng chỉ là một hạt bụi thoảng qua. Khi nhận ra mình không quan trọng đến thế, bạn sẽ thấy nhẹ nhõm. Bạn sẽ thôi đặt ra những tiêu chuẩn bất khả thi và bắt đầu sống thật sự. Bạn không quan trọng với thế giới, nhưng bạn thực sự quan trọng với cuộc đời của mình!
オリバー・バークマンは、単なる「効率化の専門家」ではありません。イギリスの主要紙『ガーディアン』のベテラン記者として、長年あらゆる生産性向上メソッドを自ら実践し、その末に「時間を管理しようとすればするほど、私たちは時間に支配される」という逆説的な真実にたどり着きました。彼の鋭い洞察と哲学的なアプローチは、私たちが無意識に抱えている「完璧に物事をこなしたい」という幻想を打ち砕きます。バークマンが説くのは、もっと多くのことをこなす技術ではなく、平均わずか4000週間という短い人生において、いかにして「すべてをやることは不可能である」という現実を受け入れ、その限界の中で本当の自由を見つけ出すかという、現代人への切実なメッセージです。
人生の平均寿命は短い。ものすごく、バカみたいに短い。80歳くらいまで生きるとして、あなたの人生は、たった4000週間だ。そして悩ましいのが、歳をとると時間が早く過ぎるという憂慮すべき現象だ。30歳以上の人なら実感していると思う。ただでさえ4000週間は短いのに、残り時間が減れば減るほど、時間が経つスピードまで加速してしまう。
どんなに大量の仕事をこなしても、どんなに成功しても、自分は本当にやるべきこよをやっていないのではないか、という感覚だ。生産性とは、罠なのだ。効率を上げれば上げるほど、ますます忙しくなる。タスクを素早く片付ければ片付けるほど、ますます多くのタスクが積みあがる。 メールの洪水が収まり、やることリストの増殖が止まり、仕事でも家庭でもみんなの期待に応え、締め切りに追われたり怒られたりせず、完璧に効率化された自分が、ついに人生で本当にやるんべきことをやりはじめる。そろそろ認めよう。そんな日は、いつまで待っても、やってこない。でも悲しまないでほしい。それは実際、とてもいい知らせなのだから。
成果主義の世の中では、たとえ超高給料で働いても終わりのない強烈なプレッシャーさられれつづける。誰もがうらやむ地位を手に入れても、そのポジションを維持するために、さらに死ぬほど努力しなくてはならない。
必要なのは効率を上げるのではなく、その逆だった。すべてを効率的にこなそうとするのではなく、すべてをこなそうという誘惑に打ち勝つことが必要だったのだ。反射的にタスクをこなす代わりに、すべてをやり切れないという不安を抱えること。やりたい誘惑を振り切り、あえて『やらない』ときめること。その間にもメールや用事はどんどんやってくるし、そのうちの多くは全く手が付けられないだろう。それでも、その不快感に耐えながら、本当に重要なことに集中するのだ。
いつかすべてが片付いて完璧な時間が手に入るというのは、ただの幻想にすぎないのだから。楽しいことをすべて体験したいという衝動に打ち勝ち、すべてを体験するのは不可能だという現実を受け入れよう。自分に体験できるのはほんのちっぽけな一部分だけだと理解していれば、まだ体験していないことがたくさんあっても焦らなくて済む。自分に許された数少ない体験を、心から楽しめるようになる。
『今日が人生最後の日のつもりで』過ごすだけでは足りない。『つもり』ではなく実際に今この瞬間が人生最後であるかもしれないのだ。未来が一瞬でも残されていると確信することはできない。
僕たちはいつも、人生の冷酷な現実に向き合うのを避けて、気晴らしさを求めたり、日々の忙しさに没頭したりしている。後戻りできない決断をするのは怖くて、自分ではなく世間に決めてもらおうとする。『そろそろ結婚すべきだ』とか『嫌な仕事でも続けるべきだ』とみんながいうから、まあ仕方がないさと受け入れている。でもそれは、ただの責任回避だ。何かを捨てて何かを選ぶという現実が重すぎて、選択肢がないふりをしているだけだ。重い現実から目をそらしていた方が、人生は快適かもしれない。でも、その快適さは人を空っぽにして、人生を僕たちの手から奪ってしまう。自分の有限性を直視して初めて、僕たちは本当の意味で、人生を生き始めることができるのだ。
何かを諦めることはは辛いから、何もかもを詰め込みたいと思うのも無理はない。一つ一つの決断は、目移りするほど素敵な可能性のメニューから何かを選べるチャンスなのだ。そう考えるなら『選べなかった選択肢を奪われた』という被害意識を持つ必要は全くない。メニューから何か一つしか選べないことは、決して敗北なんかじゃない。決められた時間の中で『あれ』ではなく、『これ』をする、という前向きなコミットメントだ。自分にとって大事なことを主体的に選びとる行為だ。『ほかにも価値のある何かを選べたかもしれない』という事実こそが、目の前の選択に意味を与えるのだ。これは人生のあらゆる場面に当てはまる。例えば、結婚に意味があるのは、そのほか(ひょっとすると同じくらいの魅力的な)相手をすべて断念して、目の前の相手にコミットするからだ。この真実を理解したときに、人は不思議な爽快さを感じる。『失う不安』の代わりに、『捨てる喜び』を手に入れることができる。
人生は先延ばしの連続だ。やりたいことを全部できるわけがないのだから、誰もが大量の先延ばしアイテムを残して死ぬことになる。大事なのは、先延ばしをなくすのではなく、何を先延ばしにするかを賢く選択することだ。本当にやりたいことができるように、そのほかをあえて放置する。何らかのタイムマネジメント術が役に立つかどうかを知りたいなら『やらないこと』を正しく選ぶのに役に立つかどうかを見ればいい。
タスクを上手に減らせる3つの原則
思い切って一つを選び、無限に広がっていた可能性を封印する。多数の選択肢を捨てるからこそ、選びとったものに価値が生まれる。迷っているうちに不安でいっぱいかもしれないが、思い切って決めてしまえば、不安は消えてなくなる。
意味のある体験をするためには、その体験に注意を向けなければならない。注意を向けていないことは、起こっていないのと同じだからだ。ミシュラン星付きレストランでの最高の食事も心がどこか別の場所にあれば、インスタントラーメンと変わらない。
将来の計画を立てるとき、僕たちは『時間を所有できる』という前提に立っているが、現実は常にその期待を打ち砕く。計画を立てること自体は悪くない。問題は「その努力が成功するかどうかを今確実に知りたい」という心理だ。それが不安を生むのだ。
人生は有限であり、だから必然的に二度とない体験に満ちている。息子のお迎えも、生まれ育った家を訪れることも、いつか終わりが来る。そして僕たちはたいてい『これが最後』と気づかないまま、その時を過ごしてしまう。実際、人生のあらゆる瞬間はある意味で『最後の瞬間』だ。この貴重な瞬間を、いつか先の時点のための踏み台として扱うなんて、余りにも愚かな行為ではないか。
宇宙的視点から見れば、どんな業績も瑣末な物事の一つにすぎない。自分が宇宙に大きな影響を与えられない「無価値」であることに気づいたとき、人はほっと安心できる。今までずっと達成不可能な基準を自分に課してきたのだから。
Bạn đã có tài khoản?
Bằng việc tạo tài khoản, bạn đồng ý với Điều khoản Sử dụng và Chính sách Bảo mật của chúng tôi.