Loại sách
Để mua sách chính hãng quý khách vui lòng đặt hàng trên đường dẫn chúng tôi cung cấp
Robin Sharma không chỉ là một chuyên gia huấn luyện lãnh đạo hàng đầu thế giới mà còn là một “người kể chuyện” vĩ đại về sự tỉnh thức. Từng là một luật sư thành đạt với tương lai rạng rỡ, nhưng ông đã từ bỏ tất cả khi nhận ra sự giàu có về vật chất không thể lấp đầy hố sâu ngăn ngắt trong tâm hồn. Lối viết của Sobin Sharma là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tư duy logic phương Tây và trí tuệ huyền bí phương Đông. Sharma không dạy bạn cách kiếm nhiều tiền hơn, Sharma dẫn chúng ta tới cách xây dựng một “cuộc đời huyền thoại” từ những điều giản dị nhất. Ông luôn nhắc nhở chúng ta bằng một câu hỏi đầy ám ảnh nhưng cũng đầy bao dung: “Ai sẽ khóc khi bạn lìa đời?”. Đó không phải là câu hỏi về cái chết, mà là câu hỏi về giá trị của sự sống. Không cần cả nhân loại tuôn nước mắt, chỉ cần ở đâu đó có giọt nước mắt rơi, cuộc đời bạn đã có sự nở hoa.
Cuộc cách mạng thầm lặng thay đổi quỹ đạo đời người
Có những ngày khép lại trong sự mơ hồ đến rợn ngợp. Bạn thở dài tự nhủ “hôm nay lại trôi qua vô vị”, rồi cầm chiếc điện thoại lên, để những luồng thông tin nhạt nhẽo trên màn hình cuốn trôi đi chút sức lực cuối cùng trước khi lịm vào giấc ngủ. Một tuần, một tháng, rồi một năm… đời người cứ thế vơi đi như cát chảy qua kẽ tay.
Sâu thẳm trong thâm tâm, ai cũng mang theo một nỗi sợ âm ỉ: “Liệu trong những giây phút cuối cùng, mình có nhìn lại cuộc đời này với một tiếng thở dài nuối tiếc?” Để trốn tránh nỗi sợ ấy, ta thường tự kê cho mình một liều thuốc độc mang tên “Ngày mai”. “Ngày mai mình sẽ khác”, ta hứa. Nhưng sáng mai thức dậy, ta lại thấy mình đang bước tiếp trên lối mòn cũ kỹ của ngày hôm qua.
Robin Sharma xuất hiện không phải để an ủi, mà để thức tỉnh ta khỏi cơn mê ấy. Ông khẳng định: “Chỉ cần 3 tuần duy trì một thói quen nhỏ, cuộc đời bạn có thể rẽ sang hướng khác.” Đây không phải là một kỹ thuật quản lý thời gian khô khan, mà là một lời mời gọi giành lại quyền làm chủ cuộc đời. Không cần đến những cuộc cách mạng rầm rộ, chính những bước chân nhỏ bé nhưng kiên trì trong suốt 21 ngày sẽ định hình lại toàn bộ bản đồ định mệnh của bạn.
Sáng sớm, khi đứng trước gương, ta thường chỉ thấy một gương mặt mệt mỏi với những lo toan vụn vặt. Sharma gợi ý chúng ta thực hiện một nghi thức “phẫu thuật tâm hồn” bằng 5 câu hỏi:
Nghe thì có vẻ giáo điều, nhưng hãy thử trả lời chúng trong tĩnh lặng. Bạn sẽ thấy lồng ngực mình nhói lên. Đó là cái nhói đau của sự tỉnh thức khi nhận ra ta đã trì hoãn ước mơ, đã giữ lại những lời xin lỗi và đã sống quá hời hợt với những người mình yêu thương.
Nhà tâm lý học Erikson từng nói: “Ý thức về cái chết giúp con người thật sự bắt đầu sống.” Memento Mori – hãy nhớ rằng bạn sẽ chết – không phải để gieo rắc nỗi sợ, mà để nhắc ta về giá trị tuyệt đối của hiện tại. Khi dám đối diện với câu hỏi “Nếu hôm nay là ngày cuối cùng?”, bạn sẽ biết đâu là vàng ròng, đâu chỉ là rác rưởi trong quỹ thời gian ít ỏi của mình.
Bi kịch lớn nhất của con người hiện đại là cảm giác “vô nghĩa”. Ta tự nhủ rằng công việc của mình chẳng có gì quan trọng, mình chỉ là một mắt xích có thể thay thế. Chính suy nghĩ đó đã bòn rút sự sống khỏi những gì ta làm.
Robin Sharma chỉ ra một cách nhìn khác: “Không cần danh tiếng hay chức vụ cao sang, chỉ cần bạn toàn tâm toàn ý cho hôm nay, bất cứ công việc nào cũng sẽ trở thành một màn trình diễn để đời.”
Hãy tưởng tượng một nhân viên thu ngân trong cửa hàng tiện lợi. Thay vì chỉ cắm cúi quét mã hàng như một cái máy, người ấy chọn cách nhìn vào mắt khách hàng, gửi trao một nụ cười chân thành cùng lời chúc tốt đẹp. Trong khoảnh khắc ấy, quầy thu ngân bỗng trở thành một sân khấu, và công việc tầm thường bỗng hóa thành một cử chỉ nhân văn cao quý.
Bản thân tôi cũng từng coi thường những việc “chẳng ai thấy”. Nhưng khi tôi bắt đầu đặt trọn tâm hồn vào từng trang báo cáo, từng dòng email như thể đó là di sản cuối cùng mình để lại, tôi nhận ra: sự thay đổi lớn nhất nằm ở lòng tự trọng của chính mình. Khi bạn coi mỗi ngày là một sân khấu, cuộc đời bạn sẽ rực rỡ theo cách mà không một chức danh nào có thể mang lại.
Chúng ta thường là những thiên tài trong việc tìm ra những gì mình “còn thiếu”. Ta mải mê than vãn về mức lương, về ngôi nhà chật hẹp, về người sếp khó tính… và để mặc cho sự bất mãn xâm chiếm tâm hồn.
Sharma nhắc nhở: “Lòng biết ơn biến cái thiếu thành cái đủ.” Đây không phải là sự tự huyễn hoặc, mà là một sự dịch chuyển hệ quy chiếu của tâm thức.
Hãy nghĩ về một người đang nằm trên giường bệnh, họ có thể đánh đổi cả gia tài chỉ để được hít thở một cách tự nhiên. Hãy nghĩ về một người khiếm thị, họ sẽ trân trọng biết bao cái nắng hanh hao hay làn gió nhẹ mà ta vốn coi là hiển nhiên. Câu chuyện về người than phiền không có giày cho đến khi gặp người không có chân mãi là một bài học đắt giá: biết ơn chính là chiếc thấu kính mới giúp ta nhìn thấu vẻ đẹp của thực tại.
Học cách biết ơn không khó, nhưng đòi hỏi sự kỷ luật. Mỗi tối, hãy viết xuống 3 điều khiến bạn thấy biết ơn. Khi duy trì việc này trong 3 tuần, bạn sẽ nhận ra mình vốn dĩ đã là một tỷ phú về mặt tâm hồn. Hạnh phúc không phải là thứ ta đạt được sau khi có tất cả, mà là thứ ta cảm nhận được khi trân trọng những gì đang có. Nếu bạn chờ để có tất cả, xin chia buồn ngày đó không bao giờ tới.
Sự hối tiếc luôn ẩn nấp sau bóng tối của hai chữ “Ngày mai”. Nhưng cuộc đời này không có ngày mai. Thay vào đó có một thứ luôn luôn tồn tại đó chính là “Bây giờ”.
Bằng cách duy trì 5 câu hỏi mỗi sáng để giữ vững tâm thế. Bằng cách biến mỗi công việc thành một màn trình diễn đỉnh cao. Bằng cách nuôi dưỡng lòng biết ơn mỗi tối.
Sau 21 ngày, thế giới xung quanh bạn có thể vẫn vậy, nhưng con người bên trong bạn đã khác. Bạn sẽ nhìn thấy ánh sáng ở nơi từng là bóng tối, thấy cơ hội ở nơi từng là trở ngại. Một thói quen nhỏ, nếu được tưới tẩm bằng sự kiên trì, sẽ nở hoa thành một định mệnh phi thường. Hành trình đó bắt đầu ngay lúc này, không phải ngày mai.
著者について:魂のリーダーシップを説く現代の賢者
ロビン・シャーマは、世界で最も信頼されているリーダーシップの指導者の一人であり、累計数千万部を誇るベストセラー作家です。かつては成功した弁護士としてエリート街道を歩んでいた彼ですが、物質的な豊かさの中に「魂の空虚」を感じ、自らの生き方を見つめ直すために旅に出ました。 彼の言葉には、単なるビジネスの成功術を超えた、深遠な人生哲学が流れています。シャーマが説くのは、「伝説的な人生」を送るための技術です。それは、華やかな舞台に立つことではなく、静かな朝の習慣、誰にも見られない誠実な仕事、そして他者への小さな愛の中にこそ、真の偉大さが宿るという教えです。彼は私たちに問いかけます。「あなたが死んだとき、誰が泣いてくれるだろうか?」と。
人生の軌道を修正する静かな革命
気がつくと、一日が終わっている。 「今日も何となく過ぎてしまったな」とつぶやきながら、無機質なスマホの光を眺め、深い眠りというよりは、現実からの逃避に近い眠りにつく。そうして気がつけば、一週間が過ぎ、一ヶ月が消え、一年という月日が砂時計の砂のように指の間からこぼれ落ちていく。
多くの人が、人生の黄昏時に感じるであろう「後悔」の予感に、薄々気づいている。 「このままでは、人生の最後の日に、私は自分の物語をどう語るのだろうか?」 けれど、その不安を打ち消すために、私たちは「明日こそは」という中毒的な言葉を自分に処方する。だが、明日になれば、また昨日と同じ自分に出会うだけだ。
ロビン・シャーマは、この停滞した魂の池に石を投じる。 「3週間続ければ一生が変わる。」 これは単なる習慣化のテクニックではない。自分の人生に対する「所有権」を取り戻すための聖なる期間である。人生を変えるのは、派手な打ち上げ花火のような革命ではない。夜明け前の静かな決意と、それを3週間継続する執念、つまり「小さな習慣」の積み重ねこそが、私たちの運命という広大なキャンバスを塗り替えていくのだ。
毎朝、鏡の前に立つ。そこには、昨日の疲れを引きずった見慣れた顔があるだろう。 シャーマが提言する「朝の5つの質問」は、鈍った心に鋭い光を差し込む外科手術のような儀式だ。
これらの質問は、一見すると道徳的で陳腐に聞こえるかもしれない。しかし、静寂の中で自らに問いかけたとき、喉の奥に熱い塊がこみ上げてくるのを感じるはずだ。 私たちは夢を先送りにし、許すべき人を許さず、愛する人に背を向けて「忙しさ」という逃げ道を選んできた。
心理学者エリクソンは「死を意識することが、人を本当に生かす」と説いた。メメント・モリ(死を想え)という古くからの格言は、恐怖ではなく、有限性への敬意である。「もし今日が最後なら?」という問いを3週間繰り返すとき、あなたの瞳は、それまで見落としていた「本当に大切なもの」を捉え始める。
今日という舞台に立つ ― 凡庸さを超える一世一代の演技
現代社会の病理の一つは、「自分の仕事には価値がない」という無力感である。 「自分なんて代わりのきく歯車にすぎない」「どうせ誰も見ていない」。そうした諦念が、人々の表情から生気を奪い、心を空っぽにしていく。
しかし、シャーマの哲学はこうだ。「肩書きや豪華な舞台は必要ない。今日という日に全力を注げば、それは一世一代のパフォーマンスになる。」 例えば、街角の清掃員が、道を行く人々が清々しい朝を迎えられるようにと、祈るような気持ちで箒を動かすとき、その路地は聖なる場所へと変わる。レジ打ちの店員が、客の目を見て「あなたの今日が良い一日でありますように」という願いを込めて笑顔を向けるとき、その機械的な作業は芸術へと昇華される。
私自身も、かつては「誰にも見られない雑用」を適当にこなしていた時期があった。しかし、どんな些細なメールの一通、資料の一枚にも「これが自分の遺作になるかもしれない」という覚悟で向き合ったとき、世界の解像度が変わった。 全力で向き合うことは、他人のためではない。自分自身の「誇り」を育てるための行為なのだ。小さな舞台で全力を出すこと。その誠実さの集積こそが、人格という名の城を築き上げる。
私たちはしばしば、「ないもの」を探す天才になってしまう。 「もっと高い収入があれば」「もっと広い家があれば」「もっと理解のあるパートナーがいれば」――そうして、手の中にあるはずの「今」を不満という名の灰で埋め尽くす。
だが、シャーマは説く。「感謝は、足りないものを嘆く心を、すでに満ち足りていることに気づく心へと変えてくれる。」 これは、ただのポジティブシンキングではない。生存本能によって「不足」にばかり目が向くようにプログラミングされた脳を、意志の力で再構築する訓練である。
病床にある人は、一杯の水を飲み込める幸運に涙する。盲目の人は、頬を撫でる風の質感に世界の美しさを知る。靴がないと嘆く者が、足のない者に出会ったとき、自らが持っていた「歩ける」という奇跡に愕然とする。 感謝とは、世界を肯定する力である。毎晩、一日の終わりに3つの感謝を書き留めること。この地味な作業を3週間続けたとき、あなたの心象風景は、不毛の荒野から豊かな森へと姿を変えるだろう。幸福とは、手に入れるものではなく、気づくものであることを知るはずだ。
後悔という魔物は、常に「明日から」という言葉の影に潜んでいる。 しかし、私たちの手の中には「今」という名のコインが一枚あるだけだ。
毎朝の問いかけで、人生の北極星を見失わないようにすること。 今日の仕事を舞台に変え、全力を尽くすことで、日常に魂を吹き込むこと。 感謝の心を持ち、自分の持っている豊かさを確認すること。
これらを3週間続けてみてほしい。劇的な変化はすぐに現れないかもしれない。しかし、3週間後、あなたは鏡の中の自分に、以前とは違う「輝き」を見出すだろう。それは、自分の人生を自らの手でコントロールし始めた人間だけが持つ、静かな自信である。 小さな習慣が、一生を塗り替えていく。その最初の一歩は、今、この瞬間から始まる。
Bạn đã có tài khoản?
Bằng việc tạo tài khoản, bạn đồng ý với Điều khoản Sử dụng và Chính sách Bảo mật của chúng tôi.