Loại sách
Để mua sách chính hãng quý khách vui lòng đặt hàng trên đường dẫn chúng tôi cung cấp
Cuốn sách “100 câu nói hay của các vĩ nhân để thay đổi bản thân” -tác giả Tomabechi Hideto là tập hợp 100 câu nói của 100 nhân vật đến từ các quốc gia và các nền văn hóa khác nhau. Tác giả soi chiếu những câu nói của người xưa dưới góc nhìn của một người hiện đại để bóc tác các lớp nghĩa, từ đó gợi ý cho chúng ta những hành động mà mình có thể áp dụng trong cuộc sống thường ngày. Các câu nói được trích dẫn bản tiếng Nhật có phần hơi khó, nhưng phần giải thích khá dễ hiểu nên các bạn có trình độ tiếng Nhật khá một chút là có thể theo được.
“Cô đơn nghĩa là bạn là một người khác biệt. Khác biệt nghĩa là bạn sẽ cô đơn.” — Susan Gordon.
Nhiều khi ta sợ cô đơn đến mức sẵn sàng gọt giũa bản thân cho vừa vặn với cái khuôn của đám đông. Ở công ty, thấy ai cũng gật đầu thì mình cũng chẳng dám lắc. Nhưng nếu nhìn lại, cô đơn thực chất là một sự đánh đổi công bằng. Nếu chúng ta muốn bảo vệ bản sắc riêng, chúng ta không thể mong đợi lúc nào cũng tìm thấy sự đồng điệu trong đám đông.
Sự khác biệt thợ rèn nói ở đây không phải là cái gì quái gở. Nó đơn giản là khi chúng ta chọn sống thật với những gì mình tin tưởng, những thứ thuộc về con người chúng ta một cách tự nhiên. Có những lúc ta mâu thuẫn lắm: vừa muốn lập chí, lại vừa thèm sự an toàn. Đi trên con đường đại học rồi đi làm thuê như bao người thì an tâm thật đấy, nhưng nếu bạn chọn dừng lại một năm để chiêm nghiệm (gap year), lập tức những ánh mắt soi mói sẽ đổ về.
Lúc này, thay vì đi tìm sự ủng hộ từ bên ngoài, hãy học cách làm bạn với chính nội lực của mình. Khi bạn quay lưng lại với số đông, bạn vẫn còn một người bạn trung thành nhất, sẵn sàng cùng bạn “chịu đòn” trước những phán xét – đó chính là bản thân bạn.
“Không gì quan trọng bằng niềm tin rằng mình là một người có ích.” — Andrew Carnegie.
Đi làm, tiền quan trọng thật, nhưng nếu chỉ có tiền thôi thì chắc nhiều người đã không bỏ việc ở những nơi lương cao. Tôi nhận ra có một thứ thù lao vô hình nhưng giữ chân người ta bền bỉ hơn nhiều: đó là cảm giác mình là người có ích.
Niềm tin “mình có ích” giống như một mỏ neo bám sâu xuống đáy biển. Không có nó, đời ta như cánh bèo trôi lênh đênh. Đôi khi chỉ một lời cảm ơn từ khách hàng hay đồng nghiệp cũng đủ sưởi ấm cả một ngày dài. Thế thì tại sao ta không sẵn sàng trao đi những thông điệp ấy để người quanh ta thấy mình giá trị?
Thợ rèn bắt đầu viết những bài cho loạt chuyên đề “ba điều đọng lại” cũng chỉ xuất phát từ một niềm tin rằng một ai đó đọc được một tư tưởng hay có thể sẽ thay đổi cách nghĩ, cách làm. Niềm tin ấy là động lực để thợ rèn làm những việc mà có người bảo là “vác tù và hàng tổng”.
“Khi lên sân khấu, hãy nghĩ mình là người giỏi nhất. Khi bước xuống, hãy xem mình là người kém nhất.” — Eric Clapton.
Vậy khi có niềm tin vào giá tri
Trong công việc, khi bước lên “sân khấu” – dù là một buổi họp hay thương thuyết – hãy tin mình là người giỏi nhất. Sự tự tin đó sẽ biến viễn cảnh thành sự thực. Nhưng khi bước xuống, hãy sẵn sàng là người “kém nhất” để còn thấy chỗ hổng mà bù đắp, để còn tiến lên những nấc thang cao hơn.
“Người nghèo không phải là người có ít, mà là người luôn khao khát nhiều hơn.” — Seneca.
Ngày trước đi thiện nguyện vùng cao, nhìn các em nhỏ vất vả tôi thấy thương lắm. Nhưng nhìn lại mình ngày xưa, nhà chẳng có nổi tấm chăn, phải quấn rơm nằm cho ấm mà vẫn thấy vui. Giờ ta có nhiều hơn, nhưng lại thấy “nghèo” hơn vì lòng mong cầu quá lớn. Bởi vậy đúng là người nghèo không phải vì họ có ít, mà người ta nghèo vì ta có khao khát muốn có nhiều hơn.
“Kẻ nói không có tiền nên không làm được gì, thì dù có tiền cũng chẳng làm nên chuyện.” — 小林 一三 (Kobayashi Ichizo).
Trong công việc cái bẫy “không có thời gian” là câu cửa miệng nhiều người dùng làm lý do cho việc trì hoãn bắt tay vào làm một công việc nào đó. Người nói đợi rảnh mới cải tiến thì khi rảnh họ cũng ngồi không. Kết quả giữa người dám bỏ ra 5-10 phút mỗi ngày để thử cách làm mới và người viện lý do là trời vực. Tiền bạc cũng chỉ là công cụ. Nếu chúng ta coi việc không có tiền là lý do thì khi có tiền chúng ta cũng sẽ không làm. Không có tiền, không có thời gian chúng ta sẽ có cách làm theo hướng có ít thời gian và cách làm của người ít tiền. Nếu chúng ta để cái công cụ ấy chắn đường mình, thì dù có tiền trong tay bạn cũng chẳng biết phải làm gì với nó.
“Muốn kiếm được tiền, trước hết phải biết cách tiêu tiền.” — Plautus.
Muốn kiếm tiền thì phải biết cách tiêu tiền. Tiền phải chảy như dòng nước mới không thành ao tù. Tiết kiệm là tốt, nhưng nếu không dám đầu tư cho bản thân thì ta mãi chỉ là phiên bản của ngày cũ. Một ruộng lúa được chăm bón và một ruộng cỏ hoang có thể trông như nhau khi bão về, nhưng khi trời yên bể lặng, cái giá của việc chăm sóc sẽ hiện rõ ở từng bông lúa trĩu hạt. Con người tương lai của bạn chính là kết quả của những gì bạn dám chi cho bản thân hôm nay.
Những hành động nhỏ
Cảm ơn các bạn đã đọc tới đây. Và để cuốn sách không bị trôi đi, các bạn hãy cùng thợ rèn nhặt ra một số hành động nho nhỏ để cùng áp dụng để dần biến chúng thành một phần con người mình nhé.
Cuộc đời này ngắn ngủi, đừng dành nó để sống cuộc đời của một ai khác. Qua những danh ngôn của vĩ nhân được chọn lọc và bình luận của Tomabechi Hideto, thợ rèn mong bạn tìm thấy mỏ neo cho riêng mình, dám khác biệt và biết cách dùng những nguồn lực mình có để rèn nên một phiên bản chính mình sắc sảo nhất.
苫米地英人氏の『自分を大きく変える偉人たち100の言葉』。それは、世界中の異なる時代、異なる場所に生きた100人の知恵を、認知科学という現代的なフィルターを通して抽出し直した一冊だ。原文の日本語は時として硬質で、古い時代の壁を感じさせるかもしれない。けれど、そこに添えられた解説は、僕らが日々の生活の中でどう手足を動かすべきかを、静かに、そして明晰に示唆してくれる。
「孤独だということは人と違う人間だということ。人と違っていることは孤独になるということ。」―― スーザン・ゴードン
僕らは時として、孤独であることをひどく恐れる。まるで自分が群れから外れた迷子にでもなったかのように、周囲に合わせて自分自身の形を削り、無理にでもどこかの型にはめ込もうとする。けれど、立ち止まって考えてみてほしい。孤独とは、単なる「寂しさ」ではない。それは、君が自分自身の固有の輪郭(アイデンティティ)を守ろうとしたときに支払う、ごく公平な代価のようなものだ。
僕がここで言う「違っていること」は、決して突拍子もない奇行を指しているわけじゃない。それは、自分の内側にある自然な声を、そのまま信じるということだ。志を立てることと、安全な場所を求めることは、いつだって矛盾し合っている。
大学に行き、就職し、誰かが用意したレールの上を歩くのは、確かにひどく居心地が良い。けれど、そこから一歩外れて、例えば「ギャップイヤー」なんていう空白を選ぼうものなら、周囲の冷ややかな視線が雨のように降り注ぐことになる。
そんな時、僕らは外の世界に理解を求めるべきではない。自分自身の「内なる力」と友人になるべきなのだ。たとえ世界中の人々が君に背を向けたとしても、君自身という一番の親友が隣にいてくれるなら、それで十分じゃないか。
「自分は役に立つ人材だという自信ほど大切なものはない。」―― アンドリュー・カーネギー
僕らが働くのは、単に紙切れ(お金)を稼ぐためだけじゃない。高い給料をもらっていても、ある日突然、職場を去る人々がいる。その一方で、決して多くはない報酬でも、晴れやかな顔で働き続ける人々もいる。その違いはどこにあるのか? おそらく、自分が誰かの「役に立っている」という静かな確信があるかどうかだ。
その確信は、荒れ狂う海の中で船を繋ぎ止めておく「錨」に似ている。それがない人生は、波間に漂う浮き草のように頼りない。隣人からのささやかな「ありがとう」が、冬の日のストーブのように心を温めてくれる。だとしたら、僕らの方から先に、その温もりを誰かに手渡してみてもいいはずだ。
「ステージに上がったときは自分が一番うまいと思え。ステージを降りたときは自分が一番下手だと思え。」―― エリック・クラプトン
仕事という名のステージに上がる時、僕らは自分が最高だと信じる必要がある。たとえ根拠がなくても、その自信が未来の確率を書き換えていく。けれど、ひとたびステージを降りたなら、今度は自分が「一番の未熟者」にならなければならない。そうすることで初めて、僕らは自分の欠落を見つめ、さらに高い場所へと足を進めることができるのだ。
「わずかしか持たない者が貧乏なのではない。もっと欲しがる者が貧乏なのだ。」―― セネカ
かつて僕が山の村を訪れた時、貧しい生活を送る子供たちを「可哀想だ」と感じたことがあった。けれど、自分自身の子供時代を振り返ってみると、毛布さえなくて藁(わら)を体に巻きつけて眠っていたけれど、そこには確かな充足感があった。僕らが「貧しく」なるのは、持っているものが少ないからじゃない。ただ、求めるものが多すぎるからなのだ。
「金がないから何もできないという人間は金があっても何もできない人間である。」―― 小林一三
仕事の現場でよく耳にする「時間がない」というフレーズは、時としてただの洗練された言い訳に過ぎない。時間があったら改善するという人は、おそらく時間ができても何もしないだろう。お金も同じだ。お金は単なる道具(ツール)であり、僕らの価値はその道具よりずっと上にあるはずだ。もし道具がないことを理由に足を止めてしまうなら、たとえ高価な道具を手にしたところで、それを使いこなす術(すべ)は持っていないだろう。
「金を稼ごうと思ったら、金を使わなければならない。」―― プラウトゥス
水は流れなければ澱(よど)んでしまう。お金も同じだ。節約は大切だけれど、自分自身への投資を惜しんでいては、いつまでも「昨日の自分」の延長線上に留まることになる。手入れの行き届いた田んぼと、放置された野原は、嵐が来た時には同じようになぎ倒されるかもしれない。けれど、嵐が去った後、どちらが豊かな実りをもたらすかは、誰の目にも明らかなはずだ。
ささやかな実践
本を閉じた後、その記憶が消えてしまわないうちに、いくつかのアクションを試してみてほしい。
人生は、誰かが書いた物語をなぞるためにあるのではない。この100の言葉を触媒にして、君だけの、鋭くも美しい人生を鍛え上げてほしい。
Bạn đã có tài khoản?
Bằng việc tạo tài khoản, bạn đồng ý với Điều khoản Sử dụng và Chính sách Bảo mật của chúng tôi.