仕事という名の冒険 – Công việc là một cuộc phiêu lưu

0.0 0 đánh giá

仕事という名の冒険 – Công việc là một cuộc phiêu lưu

0.0 0 đánh giá

Tác giả

樋口 景一

Thể loại

Nhà xuất bản

中央公論新社

Trạng thái

Phát hành

09/04/2015

Loại sách

Để mua sách chính hãng quý khách vui lòng đặt hàng trên đường dẫn chúng tôi cung cấp

Chọn ngôn ngữ

Audio

Tác giả Higuchi Keiichi

Higuchi Keiichi là người đã đứng rất lâu ở tuyến đầu của ngành sáng tạo quảng cáo Nhật Bản – Dentsu – một công ty quảng cáo khổng lồ nơi ngôn từ và giá trị được mài giũa đến giới hạn.

Ông dùng chữ nghĩaquan niệm sống như vũ khí để làm việc, để va chạm, và để đặt câu hỏi.

Trước những thước đo lạnh lùng mà xã hội áp lên con người – cách nào là “đúng”, cách nào là “hiệu quả”, cách nào là “tối ưu” – Higuchi đã quan sát công việc ở một góc độ khác: tính nhân sinhtinh thần dong chơi với cuộc đời.

Với ông, công việc không phải là thứ ta làm để đổi lấy tiền lương. Nó là sân khấu để đốt cháy tạo ra màu sắc cho cuộc đời mình.

 

Cuốn sách này là chiếc la bàn mà ông đúc rút được sau rất nhiều dự án, rất nhiều lần lạc hướng, rất nhiều va đập. Một chiếc la bàn để vượt qua biển đời – nơi mà không tồn tại một bản đồ hoàn chỉnh. Những dòng chữ của Higuchi gợi lại trong ta thứ cảm xúc đã lâu không dùng tới: sự háo hức trước điều chưa biết, thứ mà hồi ấu thơ, ta từng có rất nhiều.

Ba điều đọng lại

  • Cuộc đời không phải marathon, cuộc đời là một hành trình phiêu lưu

Đừng sống chỉ để “chạy cho hết đường”. Hãy thôi coi đời là một cuộc đua có sẵn lộ trình, nơi mục tiêu duy nhất là về đích. Thay vào đó, hãy nhìn nó như một chuyến đi – nơi cả những lối rẽ, những sự cố, những lần trễ nhịp cũng trở thành từng chương của câu chuyện.

 

  • Thất bại – huân chương chỉ dành cho người dám thử

Một cuộc đời không vết xước chỉ chứng minh một điều: ta chưa từng dám chọn điều làm ta xây xước.
Thất bại không phải điểm trừ. Nó là cơ bắp tinh thần mà chỉ những người đặt chân vào vùng chưa biết mới có được.

 

  • Lao động – phát minh vĩ đại nhất của loài người

Hãy giải phóng công việc khỏi kiếp khổ sai mưu sinh. Công việc vốn được sinh ra để con người biểu đạt bản thân, kết nối với thế giới, và trưởng thành về linh hồn. Nó là một cỗ máy tinh xảo hơn nhiều so với những gì ta đang đối xử với nó.

Nội dung chi tiết

Không biết từ lúc nào, ta bắt đầu tin rằng đời là một cuộc đua có điểm khởi đầu và đích tới định sẵn.Chúng ta cố gắng chạy nhanh, chạy đều, sợ tụt lại, sợ rớt khỏi đường đua, sợ không về đích đúng hạn. Nhưng sau tất cả sự vội vàng ấy, thứ chờ ta ở cuối đường… có thật là hạnh phúc mà ta muốn không?

 

Đời người không phải một cuộc đua marathon. Đời người là một chuyến phiêu lưu.

Câu “đời là một cuộc marathon dài” – có thể chúng ta đã được nghe ở đâu đó. Giữ nhịp, theo đoàn, đừng thở dốc, đừng lệch hàng – đó được coi là lý tưởng.

 

Nhưng đời thật thì khác.
Có lúc đường đứt ngang. Có lúc bão nổi. Có lúc trước mặt xuất hiện ngã rẽ mà không tấm biển nào chỉ hướng. Bản chất của đời không nằm trên con đường nhựa thẳng tắp. Nó nằm trong việc mở lối giữa rừng rậm, chèo thuyền ra đảo không tên. Nếu vậy, cuộc đời nên được coi là một chuyến phiêu lưu.

Những cuộc gặp tưởng như chẳng liên quan.
Những sự cố làm hỏng kế hoạch.

Nhưng khi ngoảnh lại, thứ làm đời ta có sắc màu và sự rộn ràng, hiếm khi là đường thẳng ngắn nhất.
Thường là những đường cong mà ta từng nghĩ là “lãng phí”.

Lạc đường, mò mẫm, đi tiếp dù không chắc chắn – chính cái bất định đó mới là khoảnh khắc hiếm hoi khiến ta thấy: à, hóa ra mình đang sống.

 

Thất bại – Phần thưởng chỉ dành cho người dám thử

Xã hội dạy ta tránh sai, tránh trừ điểm.
Nhưng một hồ sơ sạch bong, không tì vết, nhiều khi chỉ nói rằng: người đó chưa từng chơi ván khó.

Không ngã là vì chưa bước đi.

Ra biển mới, sóng thế nào cũng đánh.
Thuyền thế nào cũng trầy xước.
Có lúc không tiến mà còn lùi.

Nhưng chính những lúc đó, khả năng gánh vác được rèn lên.

Leo núi mang nặng thì chân mới khỏe.
Vấp ngã trong đời cũng vậy. Đó không phải vết sẹo đáng xấu hổ, mà là cơ bắp tinh thần – thứ chỉ người đã đi xa mới có.

Mỗi lần thất bại, linh hồn ta được tôi luyện thêm một lớp. Sâu hơn và cứng cáp hơn.

 

Công việc – Sân khấu để tạo dựng màu sắc cuộc đời

Coi công việc chỉ là cách kiếm tiền, chẳng khác nào ném phần lớn đời mình xuống cống.
Ngoài thời gian ngủ, phần lớn đời người nằm trong giờ làm việc.

Nếu quãng thời gian đó rỗng tuếch, câu chuyện đời ta chẳng phải vắng đi một mảng màu vô cùng lớn hay sao?. Công việc là phát minh tối thượng về biểu đạt bản thân mà loài người từng tạo ra.

Ta hỏi tạo hóa: tôi là ai? Tôi tới đây để làm gì? Còn tạo hóa trả lời chúng ta bằng cách tặng ta một công việc.

Ở đó tồn tại một vòng tuần hoàn không thể tách rời: trưởng thành trong tâm hồn– tạo dựng bản sắc cá nhân. Càng muốn đóng góp, ta càng phải lớn lên. Càng lớn lên, ta càng có khả năng biểu đạt sâu hơn.

Đó mới là bản chất của công việc.

 

Khi ta thôi coi công việc là nghĩa vụ, mà bắt đầu xem nó như một sân khấu tạo dựng màu sắc cuộc đời, thì đời sống thường nhật tự khắc sẽ chuyển thành một bức tranh mà ta là người từng ngày đang tô điểm.

 

Sống như kẻ phiêu lưu – vài gợi ý nhỏ để bắt đầu

Nếu bạn muốn vẽ lại bản đồ đời mình, không cần làm chuyện to tát. Chỉ cần vài bước nhỏ, giả sử như:

  1. Phiêu lưu với cuộc đời, khám phá sự đổi thay
    Đổi đường đi làm. Bắt chuyện với người ít nói. Nhìn sự cố không như tai nạn, mà như một “sự kiện” trong đời.
  2. Cố tình xông lên, nhận lấy điểm tr
    Hừm, nay ta chọn sự không hoàn hảo. Chọn một thử thách mới – thất bại cũng không sao.
    Đập vỡ cái lồng hoàn hảo, cho phép mình thử trước đã.
  3. Biến nơi làm việc thành sân khấu cuộc đời
    Trong việc hôm nay, chỉ cần thêm một chút rất nhỏ của “tôi”.
    Một chi tiết, một cách nghĩ, một sự để tâm mà chỉ mình làm được.
    Đó là bước chuyển từ làm việc sang biểu đạt.

 

Sống một cuộc đời marathon hay sống cuộc đời phiêu lưu – chọn cái nào, cảnh vật quanh ta sẽ khác hẳn.
Đừng sợ thất bại. Hãy coi nó như vé vào cửa của vùng chưa biết. Đừng xem công việc là gánh nặng. Hãy nếm nó như phát minh đẹp nhất của loài người.

 

Giữ ba ngọn lửa ấy trong ngực, thì cả hành lý nặng, cả đường hầm tối cũng hóa thành một phần của chuyến đi tới vùng hoa lệ. Không cần hoàn hảo. Chỉ cần đi cho trọn. Nếu làm được vậy, cuộc đời ta sẽ tự khắc thành một câu chuyện không trùng lặp với bất kỳ ai.

樋口 景一著

樋口景一氏は、電通という日本最大の広告クリエイティブの最前線で、長年「言葉」と「価値観」を武器に戦ってきた人物です。彼は、社会が押し付ける「正解」や「効率」という冷徹な物差しに対し、常に「人間らしさ」と「遊び心」を対置させてきました。 彼にとって仕事とは、単なる労働の対価ではなく、生命そのものを燃焼させるための舞台です。本書は、数々のプロジェクトを通じて彼が辿り着いた、人生という未知の海を渡るための「羅針盤」です。彼の言葉は、現代という閉塞感に満ちた時代を生きる私たちに、かつて子供の頃に持っていた「未知への憧れ」を思い出させてくれます。

三つのエッセンス

  •  マラソンから冒険へのパラダイムシフト: 決められたコースを走る「完走」を目指すのではなく、寄り道やトラブルさえも物語の血肉とする「旅」として人生を再定義せよ。
  •  失敗という名の勲章: 傷のない人生は、何も選ばなかったことの証左に過ぎない。失敗は減点ではなく、未知の領域へ足を踏み入れた者だけが手にする「精神の筋肉」である。
  •  人類最高の発明としての労働: 仕事を生活のための苦役から解放せよ。それは自己を表現し、世界と繋がり、魂を成⻑させるために人類が生み出した最も洗練された装置である。

仕事という名の冒険

私たちはいつから、人生を「決められたコースを走り抜けるレース」だと思い込んでしまったのでしょうか。効率を求め、脱落を恐れ、最短距離でゴールすることばかりを急かされる日々。しかし、その先に待っているのは、本当に私たちが望んだ幸福なのでしょうか。

 

人生はマラソンではなく、果てなき冒険だ

「人生は長いマラソンのようなものだ」という言葉を、私たちは耳にタコができるほど聞かされてきました。一定のペースを守り、周囲と歩調を合わせ、最後まで息を切らさずに走り抜けることが美徳とされる世界。しかし、現実はどうでしょうか。道は突如として途切れ、嵐が吹き荒れ、予期せぬ分岐点が次々と現れます。

 

人生の本質は、マラソンのような単調な舗装路にはありません。それは、地図にも載っていない密林を切り拓き、名もなき島を目指す「冒険」そのものです。 旅には寄り道がつきものです。目的とは無関係に見える出会いや、計画を狂わせるトラブル。しかし、後になって振り返ったとき、人生を彩っているのは最短距離の直線ではなく、その無駄だと思われた寄り道の曲線ではないでしょうか。地図にない道を探し、迷いながらも進むこと。その不確実性こそが、私たちが「生きている」と実感できる唯一の瞬間なのです。

 

失敗は「成⻑」という名の筋肉になる

失敗を恐れ、減点を避けることが現代の処世術かもしれません。しかし、全く失敗のない、傷一つない経歴を持つ人は、裏を返せば「その程度のレベルのチャレンジ」しかしてこなかった証拠でもあります。転ばないのは、立ち上がって歩こうとしていないからです。

 

新しい海へ漕ぎ出せば、必ず波に揉まれ、船体には傷がつきます。思ったように進まず、後退することもあるでしょう。しかし、それこそが「背負う力」を育てるのです。 険しい山を登るとき、背負った荷物が重ければ重いほど、私たちの足腰は強く鍛えられます。人生における挫折やミスは、恥ずべき傷痕ではありません。それは、戦い抜いた者だけが身に纏うことのできる「精神の筋肉」です。失敗を積み重ねるたびに、私たちの魂はより強靭に、より深く研ぎ澄まされていくのです。

 

仕事という聖域 ―― 自己表現と社会の交差点

仕事を単なる「生活費を得るための手段」と見なすことは、人生の大部分をドブに捨てるに等しい行為です。眠っている時間を除けば、私たちの生命の輝きは、そのほとんどが仕事という時間の中にあります。この時間が空虚であれば、人生という物語もまた、色褪せたものになってしまいます。

 

仕事は、人類が長い歴史の中で発明した「最高の自己表現の手段」です。 私たちは働くことを通じて、自分が何者であるかを世界に問いかけます。そこには「自己成⻑」と「自己表現」という、切っても切り離せない循環が存在します。社会に貢献しようともがく中で新たな能力が芽生え、その成⻑があるからこそ、より深い次元で自分を表現できるようになる。 この循環を生む装置こそが仕事の本質なのです。仕事を義務という重荷にするのではなく、自分という存在を世界に刻み込むための「芸術」として扱うとき、日常は鮮やかな色彩を帯び始めます。

 

 

冒険者として生きるための指針

人生の地図を書き換えるために、明日から始めるべき小さな、しかし確実なアクションを提案します。

  1. 日常を「未知の旅」として演出する: いつもの通勤路を変えてみる。普段は話さない人に声をかけてみる。予期せぬ出来事を「トラブル」ではなく「イベント」として楽しむ心の余裕を持ってください。
  2. あえて「減点」を取りに行く: 失敗しても命までは取られない程度の、新しい挑戦を一つ選んでください。完璧主義という檻を壊し、「まずはやってみる」という軽やかさを自分に許すのです。
  3. 仕事に「私」という署名を残す: 今日のタスクの中に、ほんの少しだけでいいから「自分らしさ」を込めてください。マニュアル通りではない、あなたにしかできない工夫や配慮。それが「作業」を「表現」へと変える第一歩です。

 

人生をマラソンとして生きるか、冒険として生きるか。その選択が、あなたの景色のすべてを変えます。 失敗を恐れず、むしろ未知への挑戦権として受け入れること。そして仕事を、人類が到達した最高の発明として味わい尽くすこと。 この三つの灯火を胸に抱けば、重い荷物も、出口の見えないトンネルも、すべてが「偉大なる冒険の一部」へと昇華されます。 完璧を目指す必要はありません。ただ、この冒険を全力で楽しむこと。そうすれば、あなたの人生は、唯一無二の輝きを放つ物語へと成⻑していくはずです。

Sách cùng series

Đăng ký tài khoản

Bạn đã có tài khoản?

Bằng việc tạo tài khoản, bạn đồng ý với Điều khoản Sử dụngChính sách Bảo mật của chúng tôi.

Đăng nhập vào tài khoản