Bát súp ấm của buổi sáng sớm
Sáng sớm thức dậy, mình ghé một cái lều gần đó, tính nấu ít nước ấm pha tách cà phê sáng. Bước vào bên trong thì thấy rất nhiều đồ: nồi cơm điện, bếp ga, gia vị, thớt, trên đỉnh lều còn có điện. Một tách cà phê ai đó vừa pha xong, cốc và bã còn để lại bên cạnh. Mọi thứ cần thiết cho một gian bếp đều đủ cả ở đây. Mình giật mình: không thể nào một khu cắm trại lại chuẩn bị sẵn những đồ như thế này. Nhưng nếu là đồ cá nhân thì sao có thể nhiều tới thế? Theo cảm tính, mình bước ra ngoài, và gần như nghiêng về phương án đây là đồ cá nhân.
Một lúc sau, thấy hai cụ già chắc ngoài bảy mươi đi ra từ cái lều. Mình bắt chuyện, rồi xin lỗi vì lúc nãy vô tình bước vào mà không biết đây là đồ của hai cụ. Hai cụ họ Itou, cụ bà chắc tên Hiroko, vì cụ ông gọi vậy. Tay hai cụ đã lấm tấm đồi mồi, bước đi không còn vững lắm, nhưng vẫn đồng hành cùng nhau trên chiếc xe kei biển số Wakayama. Hỏi ra mới biết hai cụ vừa đi trọn một vòng Hokkaido và quay về lại đây, thuê phòng bungalow rồi tự nấu nướng. Tình cờ mình hỏi: vì sao lần này cụ lại quay trở lại Hokkaido?
Cụ kể, năm ngoái khi tới đây lần đầu, cũng ở cái lều này, một buổi chiều tối trời thanh mát, đang nấu ăn thì có một chú tanuki mò tới. Cụ chụm hai bàn tay lại, chúm chím để trước bụng, mô tả cách chú tanuki ngồi xin ăn. Cụ bà cho một miếng xúc xích, chú tanuki nhận lấy rồi tha đi. Một lát sau dẫn thêm bốn con nữa tới, cùng ngồi trước bếp lửa xin ăn. Cụ bà nhìn thế nào mà biết được trong đó có một con bố, một con mẹ, và con mẹ thì đang mang bầu. Năm nay cụ quay lại, lý do chỉ vì muốn gặp lại mấy chú tanuki năm ngoái. Nhưng chúng không tới. Cụ bà bảo hơi buồn — sabishii. Có những khoảnh khắc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi, và khiến cả một đôi vợ chồng lớn tuổi lặn lội hơn ngàn cây số tới đây, chỉ để mong gặp lại khoảnh khắc xin ăn của một đôi vợ chồng tanuki dễ thương.
Trong câu chuyện, mình giới thiệu là người Việt Nam. Cụ phấn khích kể mới sang Việt Nam, ở khu Hội An và Đà Nẵng tới 40 ngày, từ 18/1 tới tận đầu tháng 3. Cụ thích Hội An, và cũng lớn tuổi rồi nên không muốn di chuyển nhiều, thành ra ở lại nơi mình thích là lựa chọn cụ đã quyết. Để làm được điều đó, lúc còn trẻ phải đi nhiều; có như vậy, lúc về già mới chọn được nơi mình thích nhất, không còn phải bận tâm chọn cái này bỏ cái kia. Cụ thích bánh mì và đồ ăn Việt Nam, tấm tắc khen ngon, lại còn rẻ nữa. Thấy cụ hào hứng, mình chợt nhớ trong số những tấm thiệp mang theo lần này có một loạt về chủ đề Nhật – Việt. Mình tặng hai cụ chiếc thiệp 3D hình Chùa Cầu ở Hội An.
Về phòng tranh thủ dọn đồ chuẩn bị lên đường thì cụ bà cầm sang một bát súp miso và một túi giấy, bảo có bao nhiêu rác cứ đưa hết vào đây. Mừng quá. Với người đi xe máy, phải mang rác theo, chờ tới nơi có thể bỏ rác tiếp theo là một điều vất vả; bởi vậy khi cụ bảo khách sạn kế bên nhận hết rác, lát cụ mang sang giúp cho, mình vui phải biết. Còn bát miso nóng, đương nhiên mình cầm trên tay và uống ngay giữa lớp mây mờ buổi sớm đang trườn qua những căn nhà gỗ giữa lùm cây. Bát miso ấm, có nấm, chắc chắn được nấu bởi bàn tay thành thục của một người phụ nữ đã làm việc này mấy chục năm. Hơi ấm đó như tiếp sức cho mình vào chặng tiếp theo, vì hôm nay mình tính chạy gần 200km, qua Kushiro để vào khu Kiritappu. Lên đường.
Con sông Tokachi gần biển
Sông Tokachi không phải con sông dài nhất nước Nhật — dài chừng 156km, nhưng lưu vực rộng tới hơn 9.000km², đứng thứ 6 toàn quốc. Trong hành trình này, mình cảm thấy có điều gì đó thật lạ: mình chợt nhận ra mình đã đi từ thượng lưu tới hạ lưu con sông, trước khi sông đổ vào biển lớn. Khi còn ở trên Đại Tuyết Sơn, sông nhỏ, có vô số nhánh từ khắp nơi đổ về. Nhiều đoạn dốc, nghe rất rõ tiếng nước chảy. Hai bên bờ có nhiều chỗ vui chơi. Sông cũng gấp, nhưng không khiến người ta sợ, vì còn nhìn thấy những hòn đá nhô lên khỏi dòng nước. Nơi đó con sông bắt đầu.
Càng ra gần biển, sông càng rộng. Chắc nó uốn lượn qua khắp vùng Tokachi, gom về vô vàn dòng nước, để rồi dồn cả về vùng Toyokoro (豊頃) trước khi đổ ra biển. Hôm qua khi đi qua cây cầu, mình giật mình, vì hiếm khi thấy những cây cầu bắc qua sông mà to, dài và đẹp đến vậy. Nhật Bản có vô số cây cầu vượt biển đẹp, nhưng khi gặp một cây cầu qua sông to và đẹp, ắt hẳn ta đã ra gần cửa biển. Hai bên dòng sông cũng nhiều cây. Gần biển, sông chạy thẳng không cong, nước xanh ánh lên chút nắng ban mai, nhưng không giấu được cái độ sâu tạo nên màu xanh ngọc bích. Chắc vì sông to hơn, lớn hơn, nên người ta ghi tên sông là とかち川 thay vì chữ Hán 十勝川 — viết hiragana thì trông nó to hơn, dài hơn, chắc là vì thế.
Sông càng gần biển, sông càng sâu. Sông ra biển lớn, sông càng tĩnh. Đời người chẳng phải vậy sao: sinh ra sôi nổi và dữ dằn, đi qua những cánh đồng, rồi cuối cùng đổ vào biển lớn — lúc đó mới tĩnh lặng như sông. Ngược lại, khi trẻ mà không xông xáo, thì làm sao về sau có được sự tĩnh lặng. Có một điều mình học được từ sông: sông dài sông ngắn, cuối cùng cũng đổ ra biển. Sông dài mà đợi tới hạ lưu mới sâu mới lắng thì bản nhạc sẽ rất hào hùng, nhưng cần nhiều kiên nhẫn. Thay vào đó, nếu cố tình tạo những đoạn dốc và những chỗ trũng, sông sẽ có được cả sự ồn ào dữ dội lẫn những khoảng lặng, mà không cần chờ ra tới biển mới an yên. Đời người cũng vậy, muốn là có. Những khoảng lặng đó, nếu muốn, trong một ngày đều tạo ra được.
Ikeda-cho
Tối qua mình ngủ khá ngon. Đơn giản là ở những nơi núi rừng thế này, trong căn phòng chỉ có những món đồ tối thiểu mang theo chuyến đi, thì chẳng còn gì khác để làm. Tự khắc, lựa chọn được ưu tiên nhất là đi ngủ. Đi ngủ vì nó giúp ta lấy lại sức, và vì người cũng rã rời sau một ngày dài ngồi xe. Đi ngủ sớm thì tự khắc dậy sớm — đó là điều mình học được sau một tuần di chuyển. Ngủ khoảng 9 giờ tối thì chừng 4 giờ sáng là mình mở mắt. Vẫn muốn nướng thêm chút, nhưng nếu đã ngủ say thì thực ra không cần thiết lắm. Mình mò dậy, đi dạo xung quanh, đợi khoảng một tiếng sau mới uống cà phê. Bữa trước đọc được ở đâu đó rằng sáng dậy chớ uống cà phê ngay, phải đợi sau chừng một tiếng. Mình bắt chước làm theo.
Bữa nay chạy xe buổi sớm thấy sảng khoái. Trời hơi mây nhưng có nắng nhẹ, không quá chói để phải đeo kính râm. Mình chạy qua một tấm biển hiệu: Ikeda-cho. Giật mình, mình nhớ về Ike-chan — một cậu bạn đồng nghiệp trong công ty, kém mình mấy tuổi nhưng làm việc cực kỳ hăng say. Trong công việc hai anh em kết hợp rất nhiều, có những hôm ngồi làm cho tới tận đêm khuya. Bữa tiệc chia tay, cuối buổi mọi người chạy lại ôm lấy mình, mình khóc và các bạn cũng khóc. Ike-chan hỏi: “Khi nào mới có thể gặp lại?”. Câu nói trong cơn say ấy, người ta vẫn nhớ. Để rồi khi chạy xe qua khu này, gặp lại cái tên dù chẳng liên quan gì đến Ike-chan, nó vẫn khiến người ta nhớ về một khoảnh khắc nào đó. Đúng vậy, mọi khoảnh khắc đều được ghi lại trong ký ức, chờ một khoảnh khắc khác để được gợi nhớ. Và với mình, hôm nay, đó là một tấm biển hiệu.
Đường đi Kushiro còn hơn 70km, nhưng nhìn cung đường thì biết cứ thẳng mà chạy. Để tiết kiệm pin, mình ghé xe vào ven đường, tắt Google Map, rồi một mạch băng băng trên con đường thảo nguyên có ngựa và những cánh đồng cỏ đẹp. Trên những thảo nguyên trồng cỏ, người ta đã cuộn cỏ thành những cuộn lớn. Hôm trước còn màu vàng, nay đã thành màu trắng — nhìn là đoán được họ vừa quấn túi bọc ngoài, tích cỏ dần cho mùa đông. Mới tháng 7 mà hình ảnh mùa đông đã xuất hiện.
Gió len qua lớp kính mũ bảo hiểm lùa vào. Cái cảm giác này, chạy ô tô không có được. Giữa màu xanh của cỏ và rừng cây, một đoàn tàu màu đỏ xình xịch xình xịch chạy qua. Cái màu đỏ đó nổi bật cực kỳ, lại lao đi như ngang sườn núi, tạo cho sự yên bình của vùng quê cái cảm giác có bóng người. Mình líu lo mấy bài nhạc đồng quê, kiểu như cả cánh đồng này thuộc về mình vậy. Đường hôm nay đẹp hơn, không còn những đoạn 10 mét nối nhau, xe chạy bon bon lon ton trên cung đường đẹp. Nhưng vẫn có ổ gà; thi thoảng mải nhìn cảnh xung quanh mà xe xóc cho một cái. Cơ mà phải công nhận, nhờ đống hành lý chất lên mà xe chạy đằm hơn hẳn. Gió thổi ngang nhưng xe có vẻ cứng cáp hơn nhiều. Nhớ ngày trước chạy xe ở Mie, từ Tsu về Kameyama, mình vừa đi vừa sợ vì chỉ cần một cơn gió nhẹ là xe như muốn đổ ngang. Nay chạy trên đường Hokkaido, xe nặng hơn, cũng nhờ vậy mà vững chãi hơn. Có những thứ tưởng chừng nặng nhọc, hóa ra lại là thứ bảo vệ ta khỏi khó khăn. Cảnh đang đẹp mà lại nghĩ vẩn vơ rồi. Thôi, chạy tiếp.
Mây ôm sóng vỗ và con đường đầm lầy
Cả tuần nay chạy xe trong đất liền, xuyên rừng xuyên núi, hết lên đèo lại xuống đèo. Hôm nay là ngày đầu tiên mình chạy ra khu biển. Dọc đường bắt đầu xuất hiện những biển báo cẩn thận sóng thần, kèm biển chỉ dẫn lánh nạn và những con số ghi độ cao so với mặt nước biển. Biển bên cạnh núi — nghe thôi đã thấy mê. Thường những nơi biển vỗ vào núi thì sóng hơi dữ, người ta thấy màu trắng của những con sóng cao đập vô đập ra quanh chân núi. Nhìn ra xa là bát ngát biển khơi; ghé bên trái là rộng lớn núi rừng. Bên tai trái là tiếng chim gù, bên tai phải là tiếng sóng xào xạc. Hai tai, hai mắt đủ cả. Cơn gió biển mang theo hơi muối mằn mặn phả vào làn da. Tất cả giác quan được mở tung ra để đón cảnh đẹp ven biển. Nhìn cảnh này, mình lại nhớ những tháng ngày đi dọc bờ biển Okinawa — ở đó cũng có những cung đường một bên là núi, một bên là biển. Ai đi rồi, không thể nào không nhớ.
Quanh Michinoeki Shiranuka Koitoi-kan thì mây dày hơn. Đây là điểm dừng chân khá gần biển; đến nhà vệ sinh cũng có view biển. Đi bộ chỉ mấy bước chân, băng qua thảm cỏ trồng tạo cảnh là tới biển. Khác với sóng vỗ chân núi, sóng ở đây êm dịu hơn. Nhưng mây sà xuống sát đường, ôm lấy cả con đường, thành ra phải căng mắt mới nhìn ra phía đối diện là biển. Ngày nắng đẹp chắc nhìn được cả chục cây số, vì trước mặt là Thái Bình Dương, phải đi xa lắm nữa mới lại gặp đất liền. Nhưng hôm nay mây là nhân vật chính, thành ra lại có cảm giác hơi Đà Lạt, hơi Tam Đảo giữa lòng Nhật Bản.
Ngồi nghỉ giải lao, xử lý một số công việc, rồi mình lại lên xe. Lần này đường đi vào trong khu núi. Có điều, một cảnh tượng vừa lạ vừa quen đã đợi sẵn: xe chạy qua những vùng đầm lầy cũ. Lần đầu chạy qua mà mình cứ có cảm giác đã đi từ lâu lắm rồi. Ở những đoạn đầm lầy, những rặng cây cao nhất ôm lấy con đường, còn xung quanh cây không cao lắm nhưng lan rộng ra đôi bên. Cung đường này ngày xưa đúng là đầm lầy thật. Chạy 40–50 cây số không một bóng nhà cũng không phải chuyện hiếm. Cũng may mình mang theo chừng 1 lít xăng dự phòng — với Cub, chỗ này chạy được khoảng 70km — thành ra dù đồng hồ chỉ còn 2/6 vạch xăng, với mình cũng chẳng phải vấn đề. Đôi khi ta chỉ cần một cái cớ để bám vào, để biết rằng nếu có chuyện gì xảy ra thì mình hoàn toàn ứng phó được; chỉ vậy thôi mà tâm trạng và sự an tâm trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Với những chuyến đi dài và những cung đường vắng, sự an tâm ấy càng quan trọng hơn bao giờ hết.
Trạm dừng có đồ ăn ngon nhất Nhật
Qua đoạn đường mây là tới Kushiro. Hokkaido có hai khuôn mặt: một là vẻ hoang dã của núi rừng, hai là sự nhộn nhịp của phố thành. Kushiro là nơi nhộn nhịp. Chỉ ở mãi một nơi thì sẽ nhớ nơi kia, nên đôi khi có sự chuyển giao lại khiến người ta thấy điều hòa hơn nhiều. Thường người ta lấy nhịp điều hòa theo đơn vị năm, tháng, hoặc ít nhất là tuần. Nhưng với người phóng xe quanh Hokkaido như mình và các tay phượt khác, sự đổi nhịp đó tính bằng giờ. Sau núi, sau rừng là tới thành phố biển: nhà hàng quán xá, người xe tấp nập, khu mua sắm đủ cả. Mọi người cũng ăn mặc đẹp hơn. Khuôn mặt người nông dân được thay bằng khuôn mặt của những nam thanh nữ tú, áo bỏ trong quần, thi thoảng có người mặc vest. Mình phóng dọc con đường ngắm biển bên thành phố. Ở đây nắng lên đẹp. Nhìn sang phía đảo bên kia, thấy mấy đám mây to. Mây ở đây bạo hơn chỗ khác, vì dám sà xuống ôm trọn lấy cả hòn đảo. Nhìn xa, hòn đảo như khuôn mặt người làng chài, còn mây sà xuống như chiếc khăn vắt ngang trán người ngư dân.
Ở đây có một Michinoeki tên là Akkeshi Gurume Park. Nghe đâu về hạng mục ẩm thực, trạm dừng này đứng đầu Nhật Bản (trong tổng số hơn 1.000 Michinoeki) suốt 16 năm liên tục. Chắc đúng thế thật. Trạm nằm trên đỉnh đồi, góc nhìn sang đảo, thấy cả cây cầu và vịnh. Quán ăn ở đây nổi tiếng với hàu: có hàng chục món từ hàu, hàng trăm sản phẩm bày bán — từ mì, shoyu, hàu ướp, hàu sống, tới cả cái bánh hình con hàu. Người Nhật quá giỏi trong việc biến một thứ đặc sản địa phương thành cả một hệ sản phẩm đa dạng. Ghé ngang ghé dọc, mình chọn ngồi vào quầy bar và gọi món cơm cà ri hàu nướng, giá 1.500 yên. Đồ ăn ngon và đẹp mắt, nhưng điểm mười có lẽ mình dành cho view ngắm biển từ lầu hai.
Nay dự định thong thả nên mình cũng không gấp. Ăn xong, ngồi đóng con dấu và viết một bài thơ vào phần ghi chú cho những con dấu (stamp) ở những nơi đi qua. Bài thơ hôm nay:
Dừng chân biển Bắc mây ôm núi
Sóng vỗ miên man dạt bến bờ
Ghé hàng hàu nướng lưng chừng núi
Gió mặn thổi bay những muộn phiền
Dừng ở đó một lát rồi mình lên đường, phóng về nơi cắm trại đêm nay: Kiritappu Camp Site. Xe chạy qua vùng bán đảo, rất nhiều mây và sương. Nhìn lại chữ kanji mình mới giật mình: tên vùng này đúng nghĩa là “mũi đất nhiều sương” (霧多布). Sáng sớm khi tính tới điểm dừng này mình rất háo hức, vì một bên là bãi cắm trại, một bên là biển, dưới chân sóng vỗ vào. Cơ mà trời nhiều sương quá, thành ra đứng sát mép vực mà chẳng nhìn thấy biển đâu. Mai mưa nên mình sẽ ở lại bungalow, chứ chạy xe trong mưa thì hơi nguy hiểm và dễ ướt át. Đó cũng là lợi thế của việc không phải ép mình theo lịch trình.