Trường Đại học Việt – Nhật: Cầu nối tri thức và văn hóa
Công ty Nhật qua Việt Nam ngày một nhiều, nhu cầu tuyển dụng nhân lực trình độ đại học và trên đại học am hiểu văn hóa doanh nghiệp Nhật cũng tăng theo. Thế nhưng, thị trường lao động vẫn chưa đáp ứng đủ. Chính vì vậy, sự ra đời của Trường Đại học Việt – Nhật trong khuôn viên Đại học Quốc gia Hà Nội vào năm 2014 là một bước tiến đáng kể trong hợp tác giáo dục giữa hai nước.
Một chiều cuối tuần, Nam dẫn Kitaro ghé thăm khuôn viên trường. Vừa bước vào, những tòa nhà mới xen lẫn hàng cây xanh tạo cảm giác như đang ở một góc Tokyo thu nhỏ giữa lòng Hà Nội.
Nam nháy mắt:
– Kitaro này, ông biết gì về ngôi trường này không?
Kitaro mỉm cười:
– Biết chứ. Đây là kết quả hợp tác giữa Chính phủ Việt Nam và Nhật Bản, nhằm đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho cả hai quốc gia.
Nam tò mò:
– Tôi nghe nói trường có nhiều ngành lắm.
– Ừ, năm 2025 trường dự kiến tuyển 750 sinh viên cho các chương trình cử nhân và kỹ sư, từ Nhật Bản học, Khoa học & Kỹ thuật máy tính, Kỹ thuật cơ điện tử, Công nghệ thực phẩm & Sức khỏe, Nông nghiệp thông minh và bền vững, Kỹ thuật xây dựng, Đổi mới và Phát triển toàn cầu, Công nghệ chip bán dẫn, đến Điều khiển thông minh & Tự động hóa.
Nam ngạc nhiên:
– Còn sau đại học thì sao?
– Trường đã đào tạo hơn 388 thạc sĩ và 32 cử nhân. Các ngành thạc sĩ thì đa dạng lắm: Biến đổi khí hậu và phát triển, Chính sách công, Công nghệ Nano, Khu vực học, Kỹ thuật môi trường, Lãnh đạo toàn cầu, Quản trị kinh doanh…
Nam gật gù:
– Nghe hoành tráng thật. Trường có kết nối với doanh nghiệp Nhật không?
Kitaro cười:
– Có chứ. Gần đây trường hợp tác với ONE-VALUE tổ chức các khóa kỹ năng mềm, thực tập và hỗ trợ kết nối việc làm tại doanh nghiệp Nhật.
Nam hướng tay về phía tòa nhà chính:
– Thật là mô hình hợp tác giáo dục đáng ngưỡng mộ. Hay năm sau tốt nghiệp, Kitaro qua đây du học đi. Sáng ăn phở, chiều uống cà phê, tối học về công nghệ Nhật.
Kitaro bật cười. Nam cũng mỉm cười, nghĩ thầm: Có những cây cầu bắc qua sông, nhưng cũng có những cây cầu bắc qua trái tim và tri thức – và ngôi trường này chính là một cây cầu như thế.
ベトナム・日本大学――日越の心と知をつなぐ
日曜の午後、NamはKitaroを後ろに乗せて、古い並木道をゆっくりと抜けていった。バイクのエンジン音が、遠くで鳴る教会の鐘と不思議に重なって、短い旋律みたいになっている。
「ここだよ、ベトナム・日本大学。」
バイクを止めると、Kitaroは少し眩しそうに目を細め、白い壁の校舎と深い緑を見渡した。空気が、街の外よりもやわらかい。
「知ってるよ。」Kitaroは笑った。「2014年にベトナムと日本の政府が一緒に作った大学だろ?高いレベルの人材を育てるために。」
Namはポケットに手を入れながらうなずいた。「来年は750人の学生を取るらしい。コンピューター、メカトロ、食品と健康、スマート農業、建築、半導体…思ったより幅広いな。」
「大学院もあるよ。ナノテク、気候変動、公共政策、MBAまで。もう修士が388人出てる。」
二人はゆっくりと歩き、どこかの窓から漂ってくるコーヒーの匂いを吸い込んだ。
「日本企業とも繋がってるんだろ?」Namが訊く。
「そう。ONE-VALUEと組んで、学生に実習や就職の道を作ってる。」
西日が校舎の影を長くしていく。Namは空を見上げ、ゆっくりとつぶやいた。
「橋ってさ、必ずしも川の上にかかってるわけじゃないんだよな。」
Kitaroは振り向いたが、Namは笑って続けた。
「ここは、国と国のあいだにかかる橋だ。しかも、その橋を渡るのは人の心と知識なんだ。」
Vietnam – Japan University: A Bridge carries the hearts and knowledge of two countries
It was a Sunday afternoon, the kind where the sun feels both distant and close.
Nam had Kitaro riding pillion, weaving slowly through an old avenue lined with trees whose shadows stretched lazily across the road. The low hum of the bike merged with the faint toll of a church bell somewhere far away, forming a tune that wasn’t really a tune.
“This is it. Vietnam – Japan University.”
They stopped. Kitaro narrowed his eyes against the light, taking in the white buildings framed by deep green. The air here felt different—softer, as if the city had taken a step back.
“I know,” Kitaro said, smiling. “Founded in 2014 by the governments of Vietnam and Japan. To train people who can stand with one foot in each culture.”
Nam kept his hands in his pockets. “Next year, they’re taking 750 undergrads—Computer Science, Mechatronics, Food & Health, Smart Agriculture, Construction, Semiconductors… more than I expected.”
“They’ve got grad programs too,” Kitaro added. “Nano-tech, Climate Change, Public Policy, MBA… already 388 master’s grads.”
They walked in silence. Somewhere, behind a half-open window, coffee was brewing.
“They’ve got ties with Japanese companies, right?” Nam asked.
“Yeah. Partnered with ONE-VALUE, giving students internships and career paths.”
The setting sun stretched the buildings’ shadows long and thin. Nam looked up at the sky.
“Not all bridges are built over rivers,” he said.
Kitaro glanced at him, but Nam was already smiling.
“This one spans between countries—and the ones crossing it carry both their hearts and their knowledge.”
Viết đánh giá
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.