Quán cà phê người Nhật ở Hà Giang – mùi hương nơi địa đầu cực Bắc
Con đường lên Lũng Cú ngoằn ngoèo như sợi chỉ vắt qua lưng núi. Đá xếp thành hàng rào, gió mang theo mùi cỏ ướt và tiếng chuông cổ của những chiếc xe máy thồ leo dốc. Nam và Kitaro dừng lại bên một hiên nhà trình tường đất vàng, mái ngói âm dương sẫm màu. Tấm biển gỗ nhỏ ghi hai chữ giản dị: Cực Bắc.
Nam khẽ cười:
– Kitaro này, ông tin không, quán này do một người Nhật góp tay mở đó.
Kitaro tròn mắt:
– Ở Hà Nội mở sushi tôi còn tin. Chứ giữa Lũng Cú, nơi địa đầu cực bắc và quán cà phê của người Nhật ư?
Nam gật đầu, giọng chậm rãi như kể chuyện đường đèo:
– Ông Yasushi Ogura. Ổng mê đất này quá, góp khoảng 200 triệu đồng để giúp gia đình anh Dỉu Dỉ Chiến mở quán ngay trong chính ngôi nhà trình tường của người Lô Lô. Không chỉ tiền đâu, ổng còn mời chuyên gia từ Hà Nội lên dạy pha phin, dạy tiếng Anh giao tiếp, dạy cách mỉm cười đón khách.
Trong quán, hương cà phê phin nhỏ giọt lách tách, quyện với màu xanh dịu của matcha trong ly gốm mộc. Trên kệ là mấy chai rượu ngô ánh vàng – nồng nàn như nắng miền đá. Từ ô cửa nhỏ có thể thấy cột cờ Lũng Cú lấp ló sau làn mây mỏng; xa hơn là những dãy núi xếp tầng như trang sách mở.
Kitaro tựa tay lên bàn gỗ, nói nhỏ:
– Nghe như chuyện phim ấy nhỉ. Một người Nhật lên tận đây, giữ nguyên kiến trúc bản địa, lại học cách phục vụ theo kiểu Nhật.
Nam cười:
– Ổng Ogura còn đi – về giữa Nhật và Việt Nam suốt, có tháng ở nửa tháng trên này để kèm cặp, coi quán chạy ổn rồi mới xuống núi. Người ta gọi đó là “du lịch cộng đồng”, nhưng tớ nghĩ… giống như một tình nguyện viên của núi rừng thì đúng hơn.
Gió lùa qua mái ngói, mùi cà phê lại thơm thêm một bậc. Nam nâng ly:
– Một quán nhỏ giữa bạt ngàn đá xám. Vậy mà đủ ấm cả bản làng, đủ để một người đi ngang bỗng thấy mình… có chỗ để quay lại. Hà Nội nhiều quán cà phê ngon, ấy vậy mà vẫn nhiều người phải lên đây cho được để ngửi mùi cà phê đấy, phải chăng có những thứ chỉ có thể cảm nhận được chứ không thể sờ vào được nhỉ?
ハジアン、最北の日本人カフェ
ルン・クーへ続く道は、山の背中に置かれた一本の糸みたいにくねっている。土壁の家、石の垣、風の匂い。小さな木の看板に、短くこう書いてあった——Cực Bắc。
「Kitaro、信じる?」とNam。
「この店、日本人が関わってるんだ。」
「ハノイで寿司屋なら分かるけど」とKitaroは笑う。「ハジアンの最北端でコーヒー?」
Namはうなずく。
「Yasushi Oguraさん。ここが好きで、ローロー族の伝統家屋をそのまま使ってカフェを作った。約2億ドンを出して、Dỉu Dỉ Chiếnさんの家族と一緒にね。ハノイからバリスタの先生を呼んで、英会話や接客まで教えた。」
店の奥で、フィンの金属が微かに鳴る。黒い滴がゆっくり落ち、湯気が立ちのぼる。横の棚には、抹茶の青い香りと、トウモロコシ焼酎の甘い気配。窓の向こうにはルン・クーの旗塔が雲の切れ間から顔を出している。
「面白いよな」とKitaro。「日本のやり方を持ち込みながら、地元の家と景色はそのまま残すなんて。」
Namは指でカップの縁をなぞる。
「彼は日本とベトナムを行き来して、月の半分をここで過ごす。店が回るのを見届けて、また次の月に戻ってくる。」
風が屋根瓦を鳴らす。コーヒーは少しだけ濃くなった気がした。
「最北の小さな店だけど」とNamが言う。「ここに来ると、遠さが遠さでなくなるんだ。 ハノイには、美味しいカフェがいくらでもある。それでも、人はわざわざここに来て、
コーヒーの匂いを嗅ぎたがる。触れられないけれど、確かに感じられるものが、世の中にはあるのかもしれない」
A Japanese Café at Vietnam’s Northern Edge
The road to Lũng Cú winds like a thread draped over the spine of the mountain. Stone fences, earthen walls, the smell of wind. A small wooden sign says, simply: Cực Bắc.
“Believe it or not,” Nam says, “a Japanese person helped build this place.”
Kitaro lowers his voice, as if the mountains were listening.
“In Hanoi, sure—a sushi bar. But a coffee shop up here?”
“Yasushi Ogura,” Nam nods. “He fell for this land. Put in about 200 million dong to help Dỉu Dỉ Chiến’s family open the café right inside their traditional Lô Lô house. He even brought up trainers from Hanoi—to teach phin brewing, basic English, and the kind of quiet service you see in Japan.”
Inside, the drip of phin coffee keeps time with the wind. A bowl of matcha glows green on a wooden tray; bottles of corn liquor catch the light like small harvest suns. Through the window, the Lũng Cú Flag Tower peeks between thin seams of cloud; beyond it, ridges stack like pages in an open book.
“It’s like a scene from a film,” Kitaro says. “Japanese method, local bones and skin.”
Nam runs a finger along the cup’s rim.
“He shuttles between Japan and here, spends half the month in Ha Giang, stays until things run smoothly, then heads back down the mountain.”
The tiles rustle softly under the breeze. The coffee seems a shade deeper.
“A tiny café at the country’s northern edge,” Nam says, lifting his cup. “And somehow it makes the world feel closer—close enough to come back. Hanoi has countless good cafés.
Yet people still come all the way here, just to breathe in the scent of coffee.
Maybe there are things in this world
you can feel, but never touch.”
Viết đánh giá
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.