Thợ rèn mến chào anh em!
Ở Nhật, khi trồng dưa hấu, người nông dân thường làm một việc tưởng chừng rất nhẫn tâm: Cắt bỏ những quả non dù chúng đang lớn. Họ chỉ để lại duy nhất một hoặc hai quả đẹp nhất trên mỗi dây để dồn toàn bộ tinh túy dưỡng chất vào đó.
Khi cầm trên tay quả dưa to tròn, ngọt lịm, ai cũng khen người nông dân mát tay. Nhưng ngay khoảnh khắc cầm con dao đứng trước những quả dưa xanh mướt, sàn sàn như nhau, việc quyết định bỏ quả nào, giữ quả nào là một thử thách bản lĩnh. Cuộc sống và quản trị cũng vậy, buông bỏ chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Hôm nay, thợ rèn muốn kể anh em nghe câu chuyện về nhát dao “chặt bớt” của mình trong năm qua.
Thách thức từ những “việc không tên”
Năm nay, thợ rèn được giao nhiệm vụ xúc tiến IT/DX trong bộ phận R&D với đội ngũ 10 thành viên từ các phòng ban khác nhau. Chúng tớ chia thành ba mũi nhọn: Phòng thủ, Kế thừa và Tấn công.
Thử thách nằm ở chỗ:
- Đây là vùng đất mới, tớ phải tự định hình công việc.
- Hoạt động này không nằm trong mục tiêu (KPI) chính thức của anh em.
Cái khó thứ nhất lại là cơ hội để sáng tạo. Nhưng cái khó thứ hai thì thực sự “khoai”, bởi ai cũng muốn ưu tiên việc được sếp chấm điểm hơn là việc “vác tù và hàng tổng”. Với vai trò người đứng đầu, thợ rèn buộc phải tìm cách đưa cỗ xe này lăn bánh mà không làm anh em cảm thấy bị gánh nặng.
Khi “Dĩ hòa vi quý” gặp bài toán hiệu suất
Tớ chọn ra ba trưởng nhóm dựa trên kinh nghiệm, hy vọng sự dày dạn của họ sẽ giúp dự án sớm vào quỹ đạo. Sau sáu tháng, kết quả là “2 thắng, 1 bại”. Hai nhóm chạy rất tốt, nhưng nhóm còn lại – do người có thâm niên cao nhất dẫn dắt – lại gần như dậm chân tại chỗ.
Lúc này, tớ đứng trước sự giằng co giữa Sự hài hòa và Hiệu quả.
Trong thâm tâm, tớ biết mình phải “cắt” vị trí leader này để cứu lấy dự án. Nhưng là một người thiên về lối sống tình cảm, tôn trọng sự êm thấm, tớ băn khoăn: Liệu mình có quá phũ phàng với một người đã đồng hành cùng mình nửa năm qua?
Nhưng rồi tớ nhận ra: Nếu cứ giữ sự nửa vời này, tớ không chỉ hại dự án mà còn đang gián tiếp làm lãng phí thời gian của chính người leader đó.
Nhát dao của sự chân thành
Tớ chọn cách gặp riêng. Không chỉ trích, không phán xét, tớ chia sẻ sự thấu hiểu về áp lực công việc chuyên môn mà bạn đang gánh vác. Tớ đặt vấn đề thẳng thắn: Nhiệm vụ chung vẫn phải hoàn thành, và đây là lúc cần một sự chuyển giao để đội ngũ được giải phóng năng lượng.
Khoảnh khắc đó, tớ tạm gác cái tôi cá nhân của “anh thợ rèn” sang một bên để làm tròn vai người đại diện tổ chức. Mọi quyết định hợp lý cho mục tiêu chung cần phải được thực thi, dù nó có thể làm xao động cảm xúc đôi chút. Sự thay đổi này không phải là trừng phạt, mà là đặt lại vị trí phù hợp.
Bài học từ người nông dân trồng dưa hấu
Việc “cắt bỏ” nếu nhìn một cách tích cực, chính là sự giải thoát. Giống như người trồng dưa, ta bỏ đi những quả cong vẹo để cây không bị kiệt sức, để những quả còn lại đạt đến sự xuất sắc nhất thay vì tất cả cùng ở mức trung bình.
Nguyên tắc “Bỏ nếu thấy cần” không chỉ dành cho quản trị, mà còn là liều thuốc cho chính bản thân chúng ta hàng tuần. Hãy thử review lại những “ung nhọt” đang hút dần sinh lực của bạn:
- Trong công việc: Mạnh dạn từ chối những cuộc họp mà bạn chỉ đóng vai tham gia mà không đóng góp, hoặc ngắt những chuỗi email tranh luận vô bổ không đầu không cuối.
- Trong môi trường sống: Dọn dẹp tủ lạnh, bỏ đi những món đồ cũ không dùng đến. Không gian vật lý gọn gàng sẽ trả lại sự thanh thản cho không gian tinh thần.
Sự can đảm khi loại bỏ những thứ “có vẻ tốt” nhưng không phục vụ mục tiêu lớn nhất chính là chìa khóa để giải phóng nguồn lực cho những điều thực sự đột phá. Tuần này, anh em đã sẵn sàng cầm con dao của mình lên chưa? Hãy chọn ra một việc cần “cut it out” và thực hiện nó ngay nhé!
